GIỮA KHUYA


Chúa gọi con hay chỉ là cơn sốt
Rét run người, đường đột giữa nửa khuya
Chuyện trước mắt là tan tác, chia lìa
Chỉ một thoáng phút giây như nháy mắt

Nỗi nhớ nào cứ hằng đêm quay quắt
Cũng thì hai giờ sáng vẫn không hơn
Nhớ chuyện đời là một kiếp mang ơn
Ơn tình yêu buổi khốn cùng thất vọng


Có phải đâu, nỗi nhớ lòng hoang trống
Mãi khát khao mong ngóng Chúa đến thăm
Đưa con đi tìm mới một chỗ nằm
Thôi thổn thức xa xăm dài kỷ niệm

Sẽ không còn loài rong rêu ô nhiễm
Cũng chẳng còn hạt cát biển vô danh
Đồi cát xinh gió thốc thổi tan tành
Hương muối mặn đóng băng ngày dĩ vãng

Cơn sốt đậm nhắn lời tình hết hạn
Vạn người thân hóa đá triệu người dưng
Chẳng có gì là chung thủy, thủy chung
Chỉ có Chúa mới vô cùng chung thủy

Hai giờ sáng không là giờ ủy mị
Nhưng là giờ của chân lý, công minh
Tuần phiên ơi hãy nhìn lại chính mình
Còn chút yêu trung trinh nào cất kỹ

Chúa đang chờ cảm ý một đời yêu

gã tuần phiên


TẬP ĐI


Con đã tập đi ngày còn thơ bé,
Bao nhiêu lần té, té đứng, té ngồi
Rồi đi được, rồi chạy nhảy, rong chơi
Tung tăng vui dưới bầu trời xanh ngát

Con cứ tưởng là mình đi vững chắc
Có ngờ đâu cứ vấp ngã đau thương
Chút lao đao khốn khó giữa đời thường
Đủ xô con nghiêng rồi nghiêng đến quỵ

Con cứ tưởng mình đi dài thế kỷ
Có ngờ đâu chỉ một thoáng thoi đưa
Tuổi xế chiều tập đi lại như xưa
Mà có lẽ mấy năm chưa đi được

Con bỗng nhớ chuyện đời người xuôi ngược
Có một thời dừng bước để gẫm suy
Để nhìn lại những con đường đã đi
Nhiều nhiều quá những lối về ngõ cụt

Tạ ơn Chúa phút dừng chân bỏ cuộc
Thôi con đường quen thuộc kiếp phù sinh
Ngồi trong đêm lòng rất lặng, rất thinh
Mà tập đi con đường tình hy hiến…

gã tuần phiên


Sẽ không gặp anh nữa đâu !
Trong cuộc bể dâu tối mày tối mặt
Anh sẽ không còn đi trên cõi đất
Nhưng chìm sâu trong vũng tối đìu hiu


Sẽ không gặp anh nữa đâu !
Trên đời sẽ dư ra một khoảng trống
Thuyền em nhẹ đi, nhịp đều trên sóng
Con cá nào xui nuốt chững đời anh


Sẽ không còn đôi hạt lệ long lanh
Chuyện sống chết lẽ thường tình ngày một
Có đáng gì đâu kiếp người dại dột
Mà không mau khuất bên núi nghìn thu


Sẽ không ai thương hại đời anh đâu
Cứ thanh thản bước qua cầu nhân thế
Đừng luyến lưu những lời tình bọt bể
Hãy tự hỏi mình có thể đi đâu


Đoạn kết hành trình qua cuộc bể dâu
Tạ ơn phút cơ cầu bi tráng lạ
Tạ ơn phủ phàng, tạ ơn khiêm hạ
…….
Chỉ có Chúa là tất cả của đời con


gã tuần phiên


Rồi sẽ tan theo khói theo mây
Những khát khao đong đầy nước mắt
Một tình yêu tinh tuyền, trong vắt
Tiễn người về lòng đất bao dung


Rồi sẽ chôn vùi nỗi nhớ nhung
Áo lụa hoa vương màu lam tím
Cả không gian cúi đầu lặng lịm
Tiễn người về câm nín muôn năm


Hò hẹn nào rồi cũng xa xăm
Sẽ mãi mãi là người thất hứa
Nợ với nần còn bao nhiêu nữa
Tới nghìn thu chửa trả cho xong


Hứa cùng đi chung một chuyến lòng
Về bên Mẹ cậy trông, khấn nguyện
Nợ khối tình thành tâm dâng hiến
Nợ tâm hồn thánh thiện dường bao


Còn lại đây đôi mắt ứ trào
Dòng lệ thắm chảy vào vô tận
Trái tim yêu nhịp buồn ngơ ngẩn
Thương kiếp đời lận đận có nhau


Một người về đâu, một người sầu
Nghẹn cả tiếng kinh cầu cứu rỗi
Thầm trong tim lời xin tha tội
Tội phụ tình, thất hứa, nợ yêu…

gã tuần phiên



Khi đêm xuống con nghe mình sắp chết
Chẳng vì yêu, nhưng vì hết thời gian
Nghĩa gì đâu cuộc dâu bể tân toan
Lòng vô cảm, trái tim phàm hư đốn

Bao nhiêu năm là bấy nhiêu bề bộn
Chuyện đời con cứ chạy trốn tình yêu
Chẳng cho đi, nhưng muốn nhận thật nhiều
Chẳng muốn mất, nhưng muốn còn tất cả

Đêm tuần phiên, thời gian như hối hả
Vội hỏi lòng sao tệ quá, lòng ơi
Ai sinh ra, ai làm kiếp con người
Mà không chung bầu khí trời để thở

Sao có thể, thu mình trong góc phố
Nơi yên bình, tránh bão tố trần gian
Ngại sẻ chia, ngại đau khổ gian nan
Mặc ai chết trong vô vàn cay đắng

Khi đêm xuống nghe đời mình cùng tận
Rất cô đơn vì lòng vẫn chưa yêu
Phút chia ly mới thấu hiểu được nhiều
“Ai giữ mãi sự sống mình, sẽ mất”


Gã Tuần Phiên, 08-3-2015
Được tạo bởi Blogger.