LÒNG CHA

Mừng ngày Hiền Phụ phúc ban,
Vòng tay ấp ủ, muôn vàn yêu thương.
Bên cha từng bước tựa nương
Dìu qua muôn lối, dẫn đường con đi.
Có cha con khỏi lo chi,
Tình cha nhân ái, khắc ghi cõi lòng.
Cuộc đời phấn đấu long đong,
Thương con yêu dấu, cầu mong tháng ngày.
Yêu thương ấp ủ hôm nay,
Mai sau đỗ đạt, nở mày mẹ cha.
Tương lai hạnh phúc cả nhà,
Dấn thân nối dõi, tộc gia họ hàng.

ĐỜI CHA

Cha ơi, hai chữ dấu yêu,
Kết lời giao ước, cao siêu mối tình.
Duyên trao kết hợp thân mình,
Tuổi đời trai tráng, an bình phúc thay.
Lo toan cuộc sống hôm nay,
Bôn ba vất vả, nhiều ngày lắng lo.
Trọn bề gia đạo ấm no,
Lập thân gia thất, đắn đo sống còn.
Thời gian nước chảy đá mòn,
Cha già đáng kính, đàn con quây quần.
Chúc cha sức khỏe bát tuần,
Gia đình xum họp, hợp quần an vui.


CÔNG CHA
Công cha biển rộng non cao,
Trải qua gian khó, biết bao nhọc nhằn
Nắng trưa mảnh đất khô cằn
Thân gầy cuốc xới, in hằn vết nhăn.
Hoa mầu ruộng lúa cầm canh,
Cố công vun xới, đất lành trổ hoa.
Quê cha đất tổ hiền hòa,
Chung tay gầy dựng, xóm nhà đông vui.
Làng trên xóm dưới tới lui,
Giao thân kết nghĩa, nên xui họ hàng.
Con đàn cháu đống cùng làng,
Giúp nhau thăng tiến, an khang mọi bề.

ƠN CHA
Ân thiêng phúc đức tuôn tràn,
Tình yêu định mệnh, trao ban vào đời.
Nhiệm mầu sự sống cao vời,
Ơn trên Tạo Hóa, gọi mời cưu mang.
Làm người nhận biết ân ban,
Thiên tài phú bẩm, chứa chan ân tình.
Hồn thiêng thân xác kết tinh,
Cha con đồng dạng, đồng hình như nhau.
Cuộc đời kết nối trước sau,
Hậu sinh khả ái, hãy mau đáp lời.
Ơn cha phúc đức bao đời,
Tu thân tích đức, gọi mời dấn thân

TUỔI GIÀ
Sống lâu thượng thọ ơn trời,
Phúc đời ân lộc, rạng ngời thế nhân.
Trải qua kiếp sống gian trần,
Người sinh trái tốt, dự phần phúc vinh.
Thương đau những kẻ vô tình,
Cô đơn lạnh giá, một mình đơn côi.
Dòng đời sóng gió nổi trôi,
Tuổi già sức yếu, bạc vôi cuộc đời.
Không vun không đắp cho đời,
Cô đơn lặng lẽ, không người đón đưa.
Ở nhà hưu dưỡng vắng thưa,
Chiều Thu lá rụng, cơn mưa sầu buồn.
Nguyện cầu kính nhớ Chúa luôn,
Nguồn thiêng an ủi, mưa tuôn phúc lành.
Tình người của cải rồi tan,
Thành tâm hồi hướng, ơn ban bởi trời.

TÌNH CHA
Cha hiền trung nghĩa sắt son,
Yêu thương chớm nở, đưa con vào đời.
Tình cha núi thái cao vời,
Mở đường dẫn lối, gọi mời sống chung.
Tình yêu ân lộc bao dung,
Nêu gương công đức, anh hùng lập thân.
Ngày đêm sáng tối chuyên cần.
Thức khuya dậy sớm, vạn lần gắng công.
Dù cho mưa nắng gió giông,
Đường xa muôn nẻo, mắt trông hướng về.
Gia đình tổ ấm mọi bề,
Đoàn con yếu dấu, chẳng nề tấm thân.

YÊU CHA
Thức khuya dậy sớm lo toan,
Cửa nhà êm ấm, thành toàn rập khuôn.
Ơn cha cây cội nước nguồn,
Xuôi dòng nước chảy, suối tuôn dạt dào.
Bao la ân lộc gởi trao,
Bóng cây cổ thụ, biết bao ân tình.
Đàn con núp bóng an bình,
Dầu cho mưa nắng, gia đình sống vui.
Cuộc đời cay đắng ngọt bùi,
Bước đường ngang dọc, tiến lùi dấn thân.
Gian nan khổ ải thế trần,
Vai mang gánh nặng, vạn lần khó khăn.



Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Người mù từ thuở mới sinh,
Không nhìn chẳng thấy, bình minh rạng ngời.
Chẳng do lỗi phạm cuộc đời,
Vì danh Thiên Chúa, cao vời biết bao.
Ta là sự sáng trên cao,
Soi lòng mở mắt, truyền rao chữa lành.
Xoa bùn trên mắt rửa nhanh,
Ra đi được thấy, nhân danh Chúa Trời.
Láng giềng hàng xóm gọi mời,
Đức tin cứu chữa, mọi người trần gian.
Các người Biệt phái hỏi han,
Do ai mở mắt, lạm bàn xét suy.
Luật ngày Sa-bát là chi?
Tại sao lỗi phạm, sinh nghi làm phiền.
Điều tra kết án trước tiên,
Chối từ phép lạ, ơn thiêng từ trời.
Anh mù làm chứng giữa đời,
Chính Ngài công chính, cao vời chí nhân.
Bao người mắt sáng thế trần,
Mù lòa tội lỗi, tâm thân thấp hèn.


Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York


Chúa ngồi bên giếng nước trong,
Nơi thành ngoại giáo, trong lòng hân hoan.
Một người phụ nữ lo toan,
Khoảng giờ thứ sáu, hoàn toàn vắng tanh.
Tông đồ môn đệ vào thành,
Một mình xách nước, giờ lành tránh dân.
Chúa xin nước uống cận lân,
Ngạc nhiên ‘sao thế’, khác phần dân ta.
Ông người Do-thái kia mà,
Không quyền giao thiệp, ông cha bao đời.
Ta cho nước uống bởi trời,
Trường sinh mạch sống, mọi thời Chúa ban.
Giếng sâu nước cạn khô khan,
Lấy đâu nước đó, đổ tràn khắp nơi.
Cho tôi nước uống từ trời,
Hồn thiêng giải khát, tuyệt vời biết bao.
Mở lòng đón nhận dạt dào,
Phụng thờ Thiên Chúa, khát khao tâm hồn
Tinh thần chân lý kính tôn,
Niềm tin phó thác, ơn khôn ở đời.
Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York

 
(Mt 4, 12-17)



clip_image001


Chúa là ánh sáng tỏa lan,
Soi vào thế giới, đổ tràn yêu thương.
Con người tìm chốn tựa nương,
Trở về bên Chúa, lối đường bình an.
Gio-an khốn khổ gian nan,
Quan tòa bắt nộp, nhốt giam trong tù.
Rao truyền chân lý trùng tu,
Người đời ghét bỏ, gây thù oán gian.
Chúa đi trốn lánh thác oan,
Về miền duyên hải, kết đoàn ngoại dân.
Tối tăm bao phủ gian trần,
Trao ban ánh sáng, canh tân lòng người.
Xua trừ bóng tối trong đời,
Soi lòng người thế, gọi mời ăn năn.
Xét mình sám hối tự căn
Mở lòng hối cải, khuyên răn đổi đời.
Chúa Chiên cao trọng tuyệt vời,
Rao truyền chân lý, rạng khơi Nước Trời.
Hồng ân chan chứa tuyệt vời,
Vì yêu nhân loại, Ngôi Lời giáng sinh.
 


Chúa Giêsu là ánh sáng thế gian. Ngài đến thế gian để đốt lên ngọn lửa yêu mến và muốn lửa đó được bùng cháy lên. Chúa đã mở ra một chân trời mới trong công trình cứu độ. Tiên tri Isaia xưa đã loan báo rằng dân ngồi trong tối tăm đã thấy ánh sáng huy hoàng. Những người sống trong lầm than, nay thấy ánh sáng bừng lên chiếu soi cho toàn dân đang trong bóng tối sự chết.
Dân chúng đi trong tối tăm, đã thấy ánh sáng huy hoàng. Con người ngày ngày đã chế ngự bóng đêm bằng các phương tiện khoa học. Nơi nào có con người, nơi đó văn minh tiến bộ đã len lỏi vào. Họ đã có ánh sáng, có điện và đèn soi sáng. Khi chúng ta có cơ hội ngồi trên máy bay nhìn xuống lúc ban đêm, chúng ta thấy có ánh sáng chập chờn khắp các đại lục. Ánh sáng là dấu hiệu có sự hiện hữu của con người trên trái đất.
Quan sát, chúng ta nhận thấy những nơi văn minh sáng sủa nhất đã dần bị lu mờ bởi sự lạm dụng của con người. Lòng người đổi thay, ánh sáng bên ngoài càng sáng, thì ánh sáng trong lòng lại bị lu mờ vì tội lỗi, gian tham và bạo tàn. Bóng đêm của ma qủi đã theo vào nơi ánh sáng để tiêu diệt con người. Kinh nghiệm cho chúng ta thấy nơi nào càng văn minh, càng nhiều ánh sáng thì con người càng đi sâu vào bóng tối tội lỗi. Những thành phố lớn và những tỉnh lỵ giầu có thường là những nơi ăn chơi trụy lạc và tiêu xài hoang phí.
Chúa Kitô là ánh sáng đã đến thế gian, nhưng thế gian không muốn tiếp nhận ánh sáng. Chúa dọi chiếu ánh sáng vào tâm hồn khi chúng ta lãnh nhận phép Rửa Tội. Ngài mong ước ngọn nến cháy mãi và dọi chiếu ánh sáng trong tối tăm. Đó chính là ánh sáng đức tin. Ánh sáng đức tin cần đặt trên giá cao để soi sáng dẫn chúng ta đi.
Có gia đình nọ mời linh mục đến làm phép nhà. Chủ nhà hướng dẫn linh mục đi rẩy nước thánh các phòng ốc trong nhà. Chỗ nào cha thấy cũng sạch sẽ và ngăn nắp. Nên chỗ nào cha cũng rẩy nước thánh. Sau khi làm phép mọi nơi xong, tới khu hầm kho, bà chủ nhà chần chừ không muốn bước xuống và bà nói: Dưới đó lộn xộn và dơ dáy lắm cha ơi. Cha trả lời: Càng lộn xộn, càng dơ dáy thì càng phải làm phép. Phải đem ánh sáng vào chỗ tối tăm chứ.
Chúa mời gọi chúng ta hãy bước ra khỏi đêm tối và đi giữa ban ngày. Bóng tối là nơi rình rập của ma qủi. Chúng ta là con cái sự sáng, hãy bước đi trong ánh sáng của Chúa Kitô.


Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York.





































Chúa nhật II TN A
(Ga 1, 29-34)


clip_image002

 

Đây Chiên Thiên Gio-an,
Ngôi Lời muôn thuở, thánh nhan tỏ bày.
Gio-an làm chứng về Thầy,
Thực hành phép rửa, ơn này sẻ san.
Giê-su chính thật ơn ban,
Thánh Thần ngự xuống, tỏa lan trên Người.
Cứu nhân độ thế trên đời,
Là Con Thiên Chúa, diệu vời chí tôn.
Chữa lành thân xác linh hồn,
Tin mừng rao giảng, chính ngôn gọi mời.
Ăn năn sám hối cuộc đời,
Đổi thay cách sống, tới thời ân thiên.
Xót thương dung mạo dịu hiền,
Chúa ban phúc lộc, tội khiên xóa nhòa.
 
 




Thánh Gioan Tẩy Giả giới thiệu Chúa Giêsu cho dân chúng: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian.” Có nhiều người thắc mắc hỏi rằng tại sao Gioan giới thiệu Chúa là Chiên Thiên Chúa, sao không giới thiệu đây là Con Thiên Chúa, đây là Đấng Cứu Thế. Lời giới thiệu của Gioan Tẩy Giả mang một ý nghĩa thần học và sự kiện của lịch sử cứu độ.
Thánh Gioan là con của một thầy tư tế, quá quen thuộc với công việc sát tế chiên dâng cúng trong đền thờ mỗi ngày. Trong lịch sử dân Do-Thái xưa, vào ngày Lễ Đền Tội, người ta bắt một con chiên không tì vết và đem đến cho vị tư tế. Vị tư tế đọc danh sách các thứ tội của dân chúng. Kêu gọi mọi người hãy sám hối. Sau đó, tư tế đặt tay trên đầu con chiên, ngụ ý trút hết các thứ tội trên đầu nó, rồi đánh đuổi nó vào sa mạc. Con chiên ấy được gọi là con chiên gánh tội.
Trong sách Xuất Hành ghi rằng tại đền thờ, các tư tế mỗi ngày sát tế hai con chiên làm của lễ toàn thiêu dâng Thiên Chúa để đền tội. Tiên tri Isaia trong bài ca về người tôi tớ đã nhắc đến con chiên hy sinh. Con chiên hiền lành bị đem đi xén lông và bị giết làm của lễ để gánh tội cho mọi người.
Khi dân Do-Thái đã định cư và có đền thờ, hằng năm vào dịp Lễ Vượt Qua, để tưởng nhớ Thiên Chúa cứu dân khỏi nô lệ người Ai-cập. Họ đã giết chiên tế lễ và dự tiệc ăn thịt chiên cùng rau đắng để tưởng nhớ những khổ đau mà dân chúng phải lao lực và làm nô lệ cho người Ai-cập.
Chúa Giêsu là Chiên Thiên Chúa. Ngài đã hy sinh chết thay cho đoàn chiên. Ngài chết để gánh tội gian trần. Ngài hy sinh dâng mình làm của lễ đền tội và hiến dâng thịt máu mình làm của ăn dưỡng nuôi hồn xác chúng ta.
Trong thánh lễ, chúng ta lập lại ba lần, lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian, xin thương xót chúng con. Lập lại lần thứ tư lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian, phúc cho ai được mời đến dự tiệc Chiên Thiên Chúa. Chúa Kitô đã hiến thân trên khổ giá để cứu độ chúng ta. Thánh Gioan là người đầu tiên làm chứng và ngài đã hy sinh cho sự thật này. Các tông đồ đã chứng kiến cảnh Chúa Chiên bị khổ hình, bị chết treo nhục nhã và đã sống lại vinh quang. Các ngài cũng đã xả thân làm nhân chứng cho Chúa đến giọt máu cuối cùng.
Mỗi người chúng ta được lãnh nhận bí tích Rửa Tội, chúng ta là nhân chứng. Chúng ta có bổn phận giới thiệu Chúa cho những ai còn ngồi trong bóng tối u mê sự chết. Xin Chúa cho chúng ta là những con chiên bổn đạo tốt lành và hăng hái trong việc sống và truyền đạo.
Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York.





































No-e truyện kể ngày xưa,
Đóng tầu lánh nạn, tránh mưa ngập tràn.
Ai ngờ hồng thủy tràn lan,
Phố phường thành thị, biến tan trong ngày.
Người ta ăn uống no say,
Gả chồng dựng vợ, cơ may đổi đời.
Không ngờ chấm dứt một thời,
Trẻ già nam nữ, không nơi tựa đầu.
Sẵn sàng tỉnh thức đêm thâu,
Đến giờ Chúa gọi, khấu đầu vâng theo.
Ngày giờ bất chợt cheo leo,
Ai người kiên vững, vui reo trong lòng.
Con Người sẽ đến trông mong,
Chẳng ai báo trước, trong vòng thời gian.
Hai người cầy ruộng một làn,
Một chàng tiếp nhận, một chàng bỏ rơi.
Hai bà xay bột gọi mời,
Một người lựa chọn, một rời phía sau.
Canh phòng cẩn mật cùng nhau,
Thân tâm tỉnh thức, trước sau tới ngày.

Hôm nay chúng ta bắt đầu bước vào Mùa Vọng. Mùa Vọng là mùa của sự mong chờ và tỉnh thức. Giáo Hội với tấm lòng yêu thương của người mẹ hiền đã chuẩn bị cho con cái những món ăn tinh thần nuôi dưỡng rất thích hợp qua phụng vụ lời Chúa của các mùa lễ.

Trong cuộc lữ hành trần thế với những đổi thay của thời khí và mùa màng. Giáo Hội dẫn chúng ta bước vào Mùa Vọng với nhiều ý nghĩa khác biệt. Nhà thờ được chuẩn bị với Vòng Hoa Mùa Vọng và từng cây nến được thắp lên mỗi tuần. Ánh sáng của cây nến đã dần đẩy lui đêm tối để mở cửa cho ánh sáng tinh tuyền chiếu dọi.

Bài Phúc Âm hôm nay giới thiệu cho chúng ta hình ảnh của ngày cuối đời nơi mỗi người. Ngày giờ sẽ đến với mỗi người trong những hoàn cảnh khác nhau. Như có hai người đàn ông đang ở ngoài đồng làm việc, một người được tiếp nhận và một người bị bỏ rơi.

Trong cuộc sống, chúng ta chứng kiến biết bao những người anh em cùng lứa tuổi, cùng xóm làng và cùng hoàn cảnh đã ra đi. Có người ra đi một cách rất đột ngột như bị tai nạn, chiến tranh, động đất, sóng thần và nhiều nguyên nhân khác. Có người được chuẩn bị đôi chút trên giường bệnh. Sự ra đi nào cũng là sự bất ngờ. Không mấy ai thỏa mãn hoàn toàn với cái chết của mình trừ khi họ sống trong tỉnh thức.

Phải tỉnh thức như người lính gác mong trời rạng đông. Tỉnh thức như người bị lạc trong rừng sâu với muông thú hiểm nguy. Tỉnh thức như người đang lái xe trên đường. Cuộc đời chúng ta là một hành trình đi về một cùng đích. Thật vậy, nhiều khi chúng ta sống, nhưng lại không ý thức mình đang sống. Đôi khi thức nhưng chúng ta không tỉnh táo để quan sát sự việc xảy ra chung quanh. Không gì nguy hiểm bằng khi chúng ta đi lang thang không mục đích. Do vậy, sống là chúng ta không ngừng tiến về phía trước và tỉnh thức sẽ giúp chúng ta luôn định hướng để khỏi bị lạc đường.

Hãy chuẩn bị tâm hồn sẵn sàng đón chờ Chúa đến. Chúa sẽ đến với chúng ta qua nhiều cách trong cuộc sống hiện tại. Chúng ta có thể gặp gỡ Chúa qua người thân yêu, người nghèo khó ốm đau, trẻ em nơi đầu đường xó chợ, nơi những người bần cùng nhất của xã hội và qua sự cầu nguyện liên kết với Chúa. Đôi khi Chúa hiện diện gần bên mà chúng ta không hay biết. Chúng ta hãy mở rộng cửa đón Chúa qua môi trường và tha nhân.

Chúa cũng sẽ đến bất chợt vào giờ phút cuối cùng của cuộc đời và vào lúc không ngờ, chúng ta hãy sẵn sàng. Đây thực sự là giây phút quan trọng mà chúng ta cần chuẩn bị và thức tỉnh để đón Chúa cả bây giờ và ngày sau. 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York
Được tạo bởi Blogger.