ÔI TỘI HỒNG PHÚC

(Đọc truyện dài Ôi tội hồng phúc của Têrêsa Nguyễn Phương Thảo)

Trao giải cho các tác giả đạt giải thể loại truyện dài Văn Hóa Nghệ Thuật Đất Mới 2017

Ôi tội hồng phúc là truyện dài đạt giải nhất Văn hóa nghệ thuật Đất Mới của Giáo phận Xuân Lộc.

Trong buổi hội thảo do Hiệp hội Bảo vệ Sự sống tại Canada tổ chức cho giới sinh viên tại giảng đường ở tòa nhà SITE, Đại học Ottawa, thầy Tùng đã kể chuyện về sự chào đời của 3 cháu bé Thiện Tâm, Hồng Phúc, Hồng Ân. Nhưng để bảo vệ được sự sống của các cháu, các nhân vật trong truyện đã phải trải qua những hoàn cảnh hết sức khó khăn, đối mặt với rất nhiều bi kịch.


Đó là bi kịch tình yêu của người trẻ trong xã hội Canada. Trong bối cảnh đó, người Việt trẻ bị giằng xét quyết liệt giữa văn hóa truyền thống Việt và văn hóa phương tây; giữa cách nghĩ, cách sống của người trẻ vô thần với bạn bè, người yêu có đức tin Công giáo. Người trẻ phải trả lời câu hỏi đâu là chân lý của tình yêu, hôn nhân, tình dục. Đó cũng là những vấn đề “nóng” của xã hội Việt Nam hiện tại, khi mà chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa thế tục và lối sống hưởng thụ của của xã hội tiêu dùng lên ngôi. Gia đình trẻ Việt Nam trở nên chông chênh hơn bao giờ hết.

Chủ đề bảo vệ tình yêu, bảo vệ sự sống, bảo vệ nhân phẩm và các giá trị văn hóa Việt được triển khai sâu sắc dưới ánh sáng tư tưởng Nhân văn Công giáo (bé Hồng Ân, Hồng Phúc) và cái nhìn nhân bản Phật giáo (bé Thiện Tâm). Tác giả tỏ ra am tường sâu sắc về tư tưởng triết học của các tôn giáo. Trong cuộc đấu tranh với chủ nghĩa thế tục, các nhân vật đã kiên định bảo vệ đức tin Công giáo, đồng thời cũng khẳng định cái tâm từ bi của Phật có sức cảm hóa (như trường hợp của Angulimala, một sát thủ,“buông đao thành Phật”[1]). Có lẽ đây là một giá trị đặc sắc nhất của tác phẩm này, bởi các tư tưởng nhân bản phương Đông được xây dựng thành những hình tượng nhân vật trong những cảnh đời rất thực, và tính cách, số phận của các nhân vật được chuyển hóa một cách thuyết phục.

Độc giả Công giáo có thể thấy rõ điều này, truyện kiên định giáo luật Công giáo trong hôn nhân như giữ điều răn thứ sáu tiền hôn nhân, hôn nhân bất khả phân ly. Sự thứ tha là thông điệp xuyên suốt tác phẩm (sự thứ tha cho Tuấn như Chúa thứ tha cho người phụ nữ ngoại tình). Tuấn là một người vô thần, nhưng Tuấn là người tình nghĩa và có trách nhiệm. Sự hiểu biết và tôn trọng tha nhân, tôn trọng sự khác biệt là tư tưởng của thời đại toàn cầu hóa cũng được đặt ra như một nguyên tắc sống, nguyên tắc tư tưởng. Tất nhiên bạn đọc ở Việt Nam với cái nhìn văn hóa truyền thống có thể có sự tiếp nhận rất khác nhau về những vấn đề của người trẻ trong xã hội Canada. Điều ấy là bình thường khi đắm mình trong một tác phẩm có bề sâu văn hóa và tư tưởng.

Về nghệ thuật, truyện có cấu trúc phức tạp, song được kể mạch lạc và lý giải sâu sắc mọi vấn đế được đặt ra, giải quyết triệt để những mâu thuẫn bi kịch của các nhân vật, tuy mất mát nhưng có hậu. Văn phong của Nguyễn Phương Thảo rất trẻ trung, sống động. Truyện cuốn người đọc vào những tình huống gay cấn như trong phim hành động. Các nhân vật như Tuấn, Tùng, Kiều Diễm, Công, ông bà Nghị đều góc cạnh và rất cá tính, để lại những ấn tượng sâu sắc và thú vị…

Bạn đọc sẽ tìm thấy nhiều điều tâm đắc hơn nữa khi đọc tác phẩm này, bởi ở mỗi góc nhìn, người đọc có thể khám phá những sắc màu, những ý nghĩa của tác phẩm mà ở góc nhìn khác không thấy.

Tôi yêu quý tác phẩm này vì đó là tâm huyết và tài năng của tác giả.

Tháng 12. 2017


_______________________________________

[1] https://thuvienhoasen.org/a18562/buong-dao-thanh-phat

VĂN HỌC CÔNG GIÁO VIỆT NAM
ĐỒNG HÀNH CÙNG DÒNG VĂN HỌC DÂN TỘC


Đó là nhận xét của Thầy Micae Bùi Công Thuấn – UV lý luận phê bình Hội Nhà Văn Việt Nam, thay mặt Ban Văn hóa Giáo Phận Xuân lộc công bố giải và nhận xét các tác phẩm đạt giải Văn Hóa Đất Mới năm 2017.



Nhằm mục đích nghiên cứu các mối liên hệ đa dạng về Đức Tin và Văn Hóa, đối thoại giao lưu Văn Hóa để tìm ra những phương cách Hội nhập Văn Hóa và diễn tả Tin Mừng trong môi trường văn hóa. Đúng vào ngày 11 tháng 11 hằng năm, Ban Văn hóa Giáo phận Xuân Lộc đều tổ chức công bố và khen thưởng các nhà văn nói chung và nhà văn Công giáo nói riêng, về các sáng tác văn thơ.


Được biết đối tượng dự thi Văn Hóa Đất Mới của Giáo phận, đều không phân biệt tôn giáo, trong hay ngoài giáo phận. Chỉ có một điều cần thiết đó là nhiệt tâm với việc xây dựng văn hoá sự sống và tình thương. Nhờ đó mà Văn Hóa Đất Mới đã phát triển không ngừng, không chỉ các nhà văn Công giáo tham gia, mà ngay cả những nhà văn không cùng niềm tin, cũng đồng hành cùng dòng văn học Công giáo.

Tại buổi tổng kết Văn Hóa Đất Mới năm 2017, Thầy Micae Bùi Công Thuấn – UV lý luận phê bình Hội Nhà Văn Việt Nam, thay mặt Ban Văn hóa Giáo Phận Xuân lộc đã nói lên hướng đi của mình, đó là: “Phải làm sao đó hướng văn học Công Giáo phải chảy theo dòng chảy của văn học dân tộc, từ đó tới nguồn tận cùng của Tin Mừng”.

Quả thật khi đi ngược dòng lịch sử, chúng ta đều thấy Công giáo tuy có lúc thăng trầm của thời cuộc, nhưng nhìn chung Công giáo luôn đập chung nhịp tim của dân tộc. Công giáo được xem là cầu nói Đông Tây giữa Việt Nam với các nước phương Tây. Những đóng góp của Công giáo đối với văn hóa Việt Nam, không thể nào chúng ta phủ nhận được. Từ hội nhập văn hóa, các công trình kiến trúc, chữ quốc ngữ hay các vấn đề an sinh xã hội...., đặc biệt là dòng văn học Công giáo.

Nếu dòng văn hóa, văn học dân tộc phát triển, mà vắng bóng của Công Giáo, thì sẽ là một trong những mất mát lớn. Các nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu, đang cố gắng xác định vị thế của Công giáo trên chiều dài của văn hóa, văn học Việt Nam.

Nhìn vào chiều dài của dòng văn học dân tộc, nếu tính theo Lịch sử Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, từ thế kỉ XVI đến nay. Thì đã có biết bao nhiêu nhà văn, nhà thơ Công giáo với những tác phẩm kiệt tác, đóng góp cho dòng văn học dân tộc. Chẳng hạn: Alexandre de Rhodes, Gioan Thanh Minh, Raphael Đắc Lộ, Thầy cả Lữ Y Đoan, Phạm Văn Minh, Trần Lục, Nguyễn Trường Tộ, Huỳnh Tịnh Của, Trương Vĩnh Ký, Hồ Zếnh, Hàn Mặc Tử, Bàng Bá Lân…

Đối với giới nghiên cứu khoa học ngày nay, thì có PGS. TS Nguyễn Hồng Dương đã xuất bản biết bao nhiêu công trình nghiên cứu về Công giáo, chẳng hạn: “Công Giáo trong văn hóa Việt Nam”, “Những Nẻo “Đường Phúc Âm Hóa Công Giáo Ở Việt Nam”, “Công Giáo Việt Nam Đối Với Phát Triển Bền Vững Đất Nước”....

Các tác phẩm của Văn Hóa Đất Mới (Giáo Phận Xuân Lộc), được xem là một trong những nhân chứng sống động của nền văn học Công Giáo Việt Nam. Đặc biệt các tác phẩm của Song Nguyễn – Đức Cha Đaminh Nguyễn Chu Trinh (Nguyên Giám mục Giáo phận Xuân Lộc) trong Tủ sách Đời Dâng Hiến đã được giới thiệu đến bạn đọc, cụ thể:

1. Song Nguyễn (2009), Một Đời Dâng Hiến, Nhà xuất bản Tôn Giáo
2. Song Nguyễn (2009), Đất Mới, Nhà xuất bản Tôn Giáo
3. Song Nguyễn (2010), Đồng Hành, Nhà xuất bản Tôn Giáo
4. Song Nguyễn (2011), Định Hướng, Nhà xuất bản Tôn Giáo
5. Song Nguyễn (2011), Chuyến Xe Về Trời, Nhà xuất bản Tôn Giáo
6. Song Nguyễn (2011), Còn Một Niềm Tin, Nhà xuất bản Tôn Giáo
7. Song Nguyễn (2011), Suối Nguồn, Nhà xuất bản Tôn Giáo
8. Song Nguyễn (2012), Người Cha Hiền, Nhà xuất bản Tôn Giáo
9. Song Nguyễn (2012), Người Mẹ Hiền, Nhà xuất bản Tôn Giáo
10. Song Nguyễn (2013), Chỉnh Hướng, Nhà xuất bản Tôn Giáo
11. Song Nguyễn (2013), Đồng Cỏ Xanh, Nhà xuất bản Tôn Giáo

Qua các tác phẩm của Văn Hóa Đất Mới nói chung, Tủ sách Đời Dâng Hiến của Song Nguyễn nói riêng, đã phần nào góp phần vào nền văn hóa, văn học của dân tộc.

Văn hóa Công Giáo Việt Nam vẫn có đó, văn học Công giáo cũng đang hiện diện. Một thực tế cho thấy Văn hóa Công Giáo chưa được chú trọng và nghiên cứu, nếu không muốn nói là xem thường.

Trước tiên về các công trình của giới nghiên cứu ngoài Công giáo không nhiều, nếu có thì cũng chưa toát hết ý nghĩa mà Công giáo mang lại. Tiếp theo đó là các giới nghiên cứu trong Công Giáo, cụ thể Giáo Hội Việt Nam có 26 giáo phận, tuy các giáo phận đều có ban văn hóa. Nhưng vì lí do cá nhân, đa số các giáo phận chủ yếu hoạt động một cách độc lập. Cho đến ngày hôm nay, Giáo Hội Công Giáo Việt Nam chưa có tập san Văn Hóa Công Giáo chính thức, không phải vì không đủ khả năng nghiên cứu, nhưng còn một số vấn đề còn đem ra bàn luận, để đưa tới sự thống nhất. Đã đến lúc khẳng định và trả lại những gì mà Công giáo đã đóng góp cho văn hóa Việt Nam nói chung, dòng văn học dân tộc nói riêng. Xin đừng nhìn Công Giáo với nhã quan phiến diện một chiều.

Tóm lại khi nhắc đến văn học là đề cập phạm vi luân lí. Với chiều dài tồn tại trên mãnh đất hình chữ S này, tuy hình thành một nền văn hóa, văn học riêng, mang màu sắc tôn giáo của mình. Dù vậy, Công Giáo không tách rời khỏi dòng chảy và sự phát triển chung của nền văn hóa-văn học Việt Nam. Bởi thế hai bên cộng hưởng với nhau, bổ sung cho nhau. Nếu dòng văn học Công Giáo Việt Nam muốn đạt tới nền văn học viên mãn đó là Tin Mừng, thì phải đồng hành cùng nền Văn học dân tộc. Còn nền văn học dân tộc muốn tiến tới nền văn học sự thật thật sự, thì phải có nền văn học Công giáo.

Tôi xin mượn Thư chung năm 1980 của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, số 09 để kết luận bài viết của mình: “Là Hội Thánh trong lòng dân tộc Việt Nam, chúng ta quyết tâm gắn bó với vận mạng quê hương, noi theo truyền thống dân tộc hoà mình vào cuộc sống hiện tại của đất nước. Công đồng dạy rằng “Hội Thánh phải đồng tiến với toàn thể nhân loại và cùng chia sẻ một số phận trần gian với thế giới” (MV 40,2). Vậy chúng ta phải đồng hành với dân tộc mình, cùng chia sẻ một cộng đồng sinh mạng với dân tộc mình, vì quê hương này là nơi chúng ta được Thiên Chúa mời gọi để sống làm con của Người, đất nước này là lòng mẹ cưu mang chúng ta trong quá trình thực hiện ơn gọi làm con Thiên Chúa, dân tộc này là cộng đồng mà Chúa trao cho chúng ta để phục vụ với tính cách vừa là công dân vừa là thành phần Dân Chúa.

Sự gắn bó hoà mình này đưa tới những nhiệm vụ cụ thể mà chúng ta có thể tóm lại trong hai điểm chính:

- Tích cực góp phần cùng đồng bào cả nước bảo vệ và xây dựng tổ quốc.

- Xây dựng trong Hội Thánh một nếp sống và một lối diễn tả đức tin phù hợp với truyền thống dân tộc”.

Fx. Cao Dương Cảnh

Nguồn: http://gpcantho.com/ViewDetailNews.aspx?IdView=11620


Quý bạn đọc VTCG thân mến,
Trong danh sách các tác giả đạt giải Văn Hóa Đất Mới (VHĐM) 2017, có lẽ đáng chú ý nhất là nhà văn trẻ hải ngoại, Têrêsa Nguyễn Phương Thảo đã đạt giải nhất thể loại truyện dài với tác phẩm đầu tay: “Ôi Tội Hồng Phúc”,một làn gió mới cho Văn Thơ Công Giáo  (VTCG) Việt Nam. Khi được tin đạt giải VHĐM 2017, chị đã có nhã ý dành tặng số tiền giải thưởng cho VTCG.
Sau đây, Ban biên tập VTCG hân hạnh giới thiệu cùng bạn đọc bốn phương cuộc trò chuyện đặc biệt với tác giả tân tòng mang tên vị thánh bổn mạng Têrêsa vốn được nhiều người yêu mến này.


BBT: Xin chào chị Têrêsa Nguyễn Phương Thảo. Trước tiên, ban biên tập VTCG xin chúc mừng chị đạt giải cao nhất trong thể loại có thể nói là khó nhất của giải VHĐM 2017; đồng thời, cũng xin hết lòng cảm ơn chị đã ưu ái nhường lại phần giải thưởng cho VTCG. Xin chị vui lòng chia sẻ đôi lời khi nhận được tin mình đạt giải VHĐM được không ạ ? 
Chị Phương Thảo: Vâng, xin chào BBT và quý độc giả, tác phẩm “Ôi tội hồng phúc” đã được ra đời với mục đích cổ võ cho chương trình bảo vệ sự sống tại Việt nam do các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế khởi xướng. Vì vậy, con rất vui mừng khi đứa con tinh thần của mình đã có dịp đến với các độc giả xa gần khắp nơi.

BBT: Vâng, tạ ơn Chúa đã ban cho chị “đứa con tinh thần đầu lòng” hết sức tuyệt vời. Người ta nói, không ai hiểu con mình hơn người mẹ đã cưu mang sinh ra nó. Để có được tác phẩm đầu tay tầm cỡ như thế, chắc hẳn tác giả cũng phải vất vả rất nhiều, xin chị vui lòng chia sẻ bối cảnh ra đời của tác phẩm và nhất là câu chuyện tình lâm ly, zig zăg tuyệt vời giữa các nhân vật Tùng, Tuấn, Hương… có thật ngoài đời không, hay chí ít là có gợi hứng từ đâu đó không ?  
Chị Phương Thảo: Dạ thưa BBT và quý độc giả, tình cờ ghé vào trang nhà của Trung Tâm Mục Vụ Dòng Chúa Cứu Thế vào năm 2012, con vô cùng ấn tượng với chương trình Bảo vệ Sự sống của các linh mục. Từ đấy, con bắt đầu nuôi ý tưởng sáng tác, dựa trên một câu chuyện con được nghe kể nhưng chỉ bắt đầu nghiêm túc đặt bút viết vào giữa năm 2017. Như vậy, tiểu thuyết “Ôi tội hồng phúc” đã được phóng tác từ truyện thật nhưng tất nhiên, cũng được hư cấu khá nhiều để tăng phần hấp dẫn và lôi cuốn cho độc giả.
Vốn là Tân tòng, gốc gia đình Phật giáo, con chủ ý nhắm đến các độc giả không Công giáo nên nội dung tôn giáo được đề cập khá nhẹ nhàng hầu tránh gây cảm giác nhàm chám cho các độc giả chưa quen với văn hóa và thuật ngữ Kytô Giáo. Chủ đề xuyên suốt của tác phẩm là bảo vệ sự sống nhưng cũng bao gồm quan điểm Kytô Giáo về giá trị của tình dục – tình yêu, hôn nhân và đặc biệt là vấn đề sự dữ và lời giải đáp trong đức tin. Và đó cũng là lý do vì sao tác phẩm được mang tên: “Ôi tội hồng phúc!”, trích từ bài Exsultet, trong đêm canh thức Vọng Phục sinh.
Đồng thời, tác phẩm cũng kể đến mặc khải tự nhiên của Thiên Chúa nơi các tôn giáo, cụ thể là Phật giáo, một tôn giáo có số lượng tín đồ đông đảo nhất và ảnh hưởng sâu rộng nhất tại Việt Nam. Khi nhắc về Phật giáo, con muốn ám chỉ rằng Thiên Chúa đến với tất cả mọi người qua lương tâm ngay lành và khao khát tìm kiếm Chân Thiện Mỹ, cho dẫu trong ý thức, họ không biết Ngài là ai hay cầu khẩn Ngài dưới một danh xưng khác.
Truyện có kết thúc theo hướng mở với những cánh cửa tương lai khác nhau. Con xin dành cho quý độc giả quyền tự do định đoạt một cái kết có hậu mỹ mãn theo ý riêng của mình.
Xin thú thật là con phải bỏ không ít thời gian nghiền ngẫm các bài viết về Y học và Phật giáo. Con cũng bị phê bình về một chi tiết bất hợp lý liên quan đến tình trạng thiếu an toàn khó xảy ra ở một nước tân tiến như Canada, khiến cho chiếc máy bán hàng tự động bị đổ ụp bất ngờ, gây tai nạn chết người. Con xin đính chính là theo thống kê ở Bắc Mỹ, số người bị thương tích hay tử vong do máy bán hàng tự động, tuy vô cùng họa hiếm, nhưng vẫn nhiều hơn so với số tại nạn bởi các cuộc tấn công từ cá mập.
Tóm lại, tác phẩm “Ôi tội hồng phúc” không thể tránh khỏi nhiều thiếu sót do không được viết bởi một nhà văn chuyên nghiệp. Tuy nhiên, con vẫn hy vọng có thể giới thiệu với độc giả không Công giáo các giá trị nền tảng và thông điệp yêu thương của Kytô Giáo.
Cuối cùng, con xin chân thành cảm tạ Chúa đã hướng dẫn con hoàn tất tác phẩm này. Con luôn cầu nguyện xin Ngài giúp sức trước khi khởi đầu một chương mới.

BBT: Vâng, một lân nữa chúng em xin được mượn lời cụ Nguyễn Du trong Truyện Kiều để nói về “đứa con tinh thần” của chị:
“Khen rằng giá đáng Thịnh Đường
Thì trao giải nhất, chi nhường cho ai”
Quả thực khó mà tin rằng chỉ cách đây vài năm chị chưa từng sáng tác văn học. Quả thực đó là một hồng ân tuyệt vời mà Chúa Thánh Thần đã đổ xuống trên chị. Nếu nói theo nhãn quan người ngoài, có lẽ cũng không quá lời khi nói đây là một hiện tượng VTCG bởi vì  hai tác phẩm đầu tay của chị đã đạt giải cao như thế. Câu hỏi tiếp theo, thời gian qua, trên nhóm Fb VTCG nhiều độc giả rất tâm đắc với những lời bình luận, nhận xét của chị về các tác phẩm giải Viết Văn Đường Trường, tuy nhiên, không thấy có tác phẩm của chị. Vậy cơ duyên nào đã đưa chị tới giải VHĐM, hay nói cách khác là tới cái nghiệp văn chương chữ nghĩa ?
Chị Phương Thảo: Dạ thưa BBT và quý độc giả, vào cuối năm 2016, con tình cờ đươc biết về cuộc thi Viết Về Yêu Thương qua mạng lưới internet . Con quyết định tham gia với truyện ngắn “Chuỗi Mân Côi”. Qua năm 2017, con dự định tiếp tục cuộc thi này với tiểu thuyết “Ôi Tội hồng phúc” nhưng thể loại truyện dài bị loại bỏ. Vì vậy, ban tổ chức đã giới thiệu con đến với Giải Văn Hóa Nghệ Thuật Đất Mới.
Con chưa từng có một “sự nghiệp” văn chương nào cho đúng nghĩa. Vốn bị hội chứng tâm lý bẩm sinh gọi là “tự kỷ” dạng nhẹ (có lẽ là do di truyền), kỹ năng giao tiếp và ngôn ngữ viết nơi con đã bị hạn chế một cách đáng kể từ thời niên thiếu. Ở bậc Trung học, môn luận văn của con chỉ được tối đa là 3/10. Nhờ điểm giảng văn, do cóp bài từ những năm trước, con mới vớt vát điểm trung bình lên đúng 5.0 để không phải thi lại cuối năm.


Xuất thân từ một gia đình Phật giáo, con trở lại Công giáo vào năm 18 tuổi (được kể lại trong truyện ngắn “Chuỗi Mân Côi”). Tuy nhiên, căn bệnh tâm lý bẩm sinh đã sớm biến con thành một kẻ bất thường giữa bao kẻ bình thường và càng lúc càng trở nên thách đố nặng nề cho cuộc sống thường nhật và tâm linh của con. Kết quả là con mất đức tin và rời xa Hội thánh trong một thời gian dài. Sau một biến cố gây sốc lớn vào năm 2011, con được ơn hoán cải trọn vẹn, đồng thời cũng được ơn chữa lành khỏi một căn bệnh mà theo y học và tâm lý học là vô phương chữa trị, nhất là ở lứa tuổi đã trưởng thành.
Bước vào Năm Đức tin 2012-2013, con bắt đầu ghi chép lại “Hành trình tìm kiếm hạnh phúc và ơn chữa lành của một người tự kỷ”. Mặc dầu đây chỉ là một bản tự thuật ngắn, con phải mất cả năm mới hoàn thành vì chưa quen với việc soạn thảo.
Năm 2016, Giáo xứ Đức Mẹ Lavang, Tổng Địa phận Ottawa, kêu gọi mọi người đóng góp bài viết cho tập san kỷ niệm 15 năm thành lập giáo xứ. Con gửi bài muộn nên không được nhận đăng nhưng từ đấy, con bỗng có cảm hứng cho ra đời một loạt tự thuật và truyện ngắn, trong đó có bài “Để con đem yêu thương vào nơi oán thù”  và “Lão Tặc Thiên” được đăng trên Nguyệt san Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp  và Nguyệt san Trái Tim Đức Mẹ .
Nhiều độc giả không tin con từng mắc hội chứng tự kỷ bởi bệnh nhân vốn không ít thì nhiều, đều bị giới hạn trong ngôn ngữ. Họ bảo, người tự kỷ đâu thể viết văn lưu loát như thế. Sự thật thì con chỉ mới bắt đầu có khả năng viết lách một cách mạch lạc sau khi được ơn chữa lành từ năm 2011. Đây chính là phép lạ kỳ diệu nhất mà Thiên Chúa đầy lòng thương xót đã thi thố trên con.
Riêng “Ôi Tội Hồng Phúc” là tiểu thuyết đầu tay của con. Nhờ có cô bạn đang làm việc tại Nhà Xuất bản Giáo dục góp ý về phương pháp sáng tác và vài bạn khác giúp sửa lỗi chính tả, con mới ngày một hoàn thiện câu chuyện của mình hơn. Xin chân thành gửi lời cảm ơn các bạn. Nhưng trên hết mọi sự, phải kể đến hồng ân Thiên Chúa. Nếu con không liên lỉ cầu nguyện và cầu xin ơn Chúa soi sáng hướng dẫn, con đã không đủ khả năng hoàn thành tác phẩm này.
“Ôi Tội Hồng Phúc” đã được sáng tác với tâm nguyện tha thiết của con. Ấy là, qua một câu chuyện rất chân thật, rất đời thường, độc giả sẽ tự rút ra lời giải đáp xác đáng cho một vấn nạn đang gây nhiều làn sóng tranh cãi gay gắt trên toàn thế giới: “Vì sao nên bảo vệ sự sống?”.
Có độc giả bình luận rằng, đây là một câu chuyện cảm động nhưng trên thực tế, đâu phải ai cũng may mắn như các nhân vật trong truyện. Chẳng hạn, những cô gái bị cưỡng bức đến mang thai, các thai phụ ở tuổi vị thành niên hay thiếu khả năng tài chính, những thai nhi được dự đoán mắc dị tật bẩm sinh, vân vân… Đứa trẻ được sinh ra đời chỉ để gồng chịu khổ não cho bản thân và trở thành gánh nặng cho gia đình, xã hội. Họ quên rằng một đứa trẻ cần được nuôi dưỡng và lớn lên, không chỉ đơn thuần bằng cơm gạo, tiền của, mà xa hơn nữa, còn bằng sự hy sinh và lòng nhân ái của những người xung quanh và trên hết là nhờ vào sự quan phòng kỳ diệu của một Thiên Chúa Toàn Năng.
Một cô em họ của con đã mang thai ngoài ý muốn và trở thành mẹ đơn thân ở tuổi 17. Cậu của con là tân tòng nhưng kiên quyết thuyết phục con gái giữ lại bào thai. Đứa trẻ sinh ra, bị bại liệt toàn thân, phải nằm lỳ một chỗ cho đến khi qua đời cách đây vài năm. Vậy mà đối với cả nhà của cậu, chỉ nguyên sự hiện hữu của cháu bé vẫn mang đến niềm vui và nụ cười cho mọi người. Về sau, cô em ấy kết hôn với một anh hết mực yêu thương con riêng của vợ. Anh không quản đêm ngày nhọc nhằn, cùng vợ sớm hôm vất vả chăm sóc đứa con tật nguyền, từ ăn uống, vệ sinh cá nhân, cho đến việc thường xuyên vất vả đưa cháu bé ra vào bệnh viện cấp cứu. Người đời có lẽ thuần túy cho rằng cô ấy may mắn nhưng dưới lăng kính đức tin, con đã nhận ra sự an ủi ngọt ngào và sự đền bù tuyệt hảo của Lòng Thương Xót Chúa dành cho những ai tin kính và yêu mến Ngài. Không có đứa bé ấy, liệu cô em họ của con có cơ hội trải nghiệm cho đến tận cùng một tình yêu sâu đậm, vô vị lợi mà biết bao kẻ cả đời mơ ước vẫn không có được!
BBT: Vâng, cám ơn chị về những chia sẻ rất quý báu. Trong truyện ngắn đầu tay “Chuỗi Mân Côi” đạt giải nhì phong trào Viết Về Yêu Thương, chị đã kể về hành trình đức tin của mình. Nay xin chị chia sẻ thêm về ơn gọi tông đồ giáo dân qua kinh nghiệm bản thân chị được chứ ạ?
Chị Phương Thảo: Dạ thưa BBT và quý độc giả, tên Thánh Têrêsa đến với con một cách rất tình cờ khi đã cận ngày rửa tội mà con vẫn chưa tìm được người đỡ đầu. Bí lối quá, con không còn cách nào khác hơn là đành phải cầu cứu Đức Mẹ! Mà linh nghiệm thật! Con vừa khấn xong thì lập tức có một chị lạ mặt bước tới hỏi thăm rồi tình nguyện nhận lời đỡ đầu. Chị cho con mượn quyển sách "Một tâm hồn" của Thánh Têrêxa Hài Đồng, qua đó, lần đầu tiên con được biết đến một vị Thánh rất đơn sơ đáng yêu và chọn Ngài làm Thánh Quan Thầy, một chọn lựa xem ra rất ngẫu nhiên nhưng về sau con mới vỡ lẽ là sự an bài tuyệt vời của Chúa Trời. Qua lời bầu cử của Đức Maria, Thiên Chúa đã sai Chị Thánh dìu dắt con trên con đường Thơ Ấu Thiêng Liêng, không phải trong ơn gọi dâng hiến, mà chính trong ơn gọi hôn nhân của đời thường.
Năm tháng trôi qua, con mới dần dần khám phá ra, linh đạo Thơ Ấu Thiêng Liêng chính là bí quyết nhiệm mầu để duy trì sức khỏe, cân bằng tâm lý, phát triển tâm linh và vì thế, có hiệu quả thần kỳ là mang đến bình an và hạnh phúc đích thật ngay ở đời này, không cần chờ đến đời sau. Nhờ vậy mà một kẻ từng lâm vào tình cảnh chán chường và trầm cảm kinh niên bởi tuyệt vọng bế tắc như con đã bắt đầu được thưởng thức hương vị đậm đà của niềm vui sâu lắng và yên bình vĩnh cửu. Chỉ cần  đến với Chúa như con trẻ, đơn sơ trao hết mọi khó nhọc lao đao của cuộc đời, Ngài sẽ tự khắc biến mọi tai ách thành êm ái và mọi gánh nặng thành nhẹ nhàng (Mt 11:28-30).
"Năm tháng trôi qua, con mới dần dần khám phá ra, linh đạo Thơ Ấu Thiêng Liêng chính là bí quyết nhiệm mầu để duy trì sức khỏe, cân bằng tâm lý, phát triển tâm linh và vì thế, có hiệu quả thần kỳ là mang đến bình an và hạnh phúc đích thật ngay ở đời này, không cần chờ đến đời sau" (Nguyễn Phương Thảo).
Rồi cho đến một ngày, con chợt cảm thấy thúc đẩy bởi thao thức rao truyền Tin Mừng ấy cho những người thân khi con chứng kiến họ cũng đang chơi vơi vùng vẫy trong đổ vỡ, ngang trái, không lối thoát. Đó là một công việc tưởng chừng đơn giản nhưng đòi hỏi sự bền bỉ và chuyên cần tuyệt đối. Con cần lắng nghe người khác tâm sự, hướng dẫn họ cầu nguyện và liên lỉ hiệp ý với họ ngõ hầu chính Chúa gỡ rối, hàn gắn, chữa lành và cứu thoát họ bởi vì “không có gì là không thể được” đối với một Thiên Chúa Toàn năng.
Tóm lại, con đã bị Chúa lôi kéo vào cuộc sống chiêm niệm ngay giữa đời thường với một lý lẽ xem ra rất ngược đời là “giống quỷ ấy, chỉ có cầu nguyện mới trừ được thôi” (Mc 9: 29). Và con buộc phải vâng theo bởi không còn chọn lựa nào khác.
Nhưng cuối cùng, tạ ơn Chúa đã đoái thương cho con được mục kích phần nào hoa trái của công việc mình đang làm. Vài người bạn đã rút đơn ly hôn và chấp thuận vun đắp lại hạnh phúc gia đình đang rạn nứt. Vài người bạn khác đã gỡ rối được những khúc mắc khó giải trừ hay giải quyết được các mối xung đột khó dung hòa trong gia đình hay nơi giáo xứ.
Hành trình trước mắt của con vẫn còn lắm chông gai, trắc trở bởi thế giới quanh mình vốn thiếu vắng lòng tin và khô khan lòng mến. Con phải thường xuyên cầu xin ơn đức tin và ơn bền đỗ đến cùng cho người thân và cả cá nhân mình. Tuy nhiên, con luôn nuôi niềm hy vọng vững chắc vào lời đoan hứa của Chúa: “Nếu con tin, con sẽ thấy vinh quang của Thiên Chúa” (Ga 11:40). Những hạt giống cầu nguyện mà con âm thầm gieo rắc hôm nay sẽ được chính Chúa chăm nom, vun xới cho đến ngày đâm chồi nảy lộc rồi đơm hoa kết trái trên cánh đồng truyền giáo bát ngát bao la.

BBT: Xin phép chị cho đặt một câu hỏi tò mò một chút. Chị có thể giới thiệu thêm về đời sống gia đình, công việc làm ăn và cái nghiệp văn chương của chị hiện nay bên Canada ra sao ?

Chị Phương Thảo: Dạ thưa BBT và quý độc giả, con đã lập gia đình và có hai cháu, một gái, một trai. Con hiện làm lập trình viên cho Bộ Lao động và Phát triển xã hội của chính phủ liên bang. Hôn nhân của con vừa êm đềm, vừa sóng gió. Êm đềm vì chúng con khá tương đồng về mọi mặt nhưng sóng gió vì chưa cùng tần số của niềm tin. Điều này đã tạo khá nhiều thách đố cho việc giáo dục con cái. Vì vậy, nếu có ai hỏi, con có hối hận đã kết hôn với một người ngoài Công giáo không. Con xin thưa là con rất hối tiếc đã... không cầu nguyện cho anh sớm hơn, xin Chúa ban cho anh ơn đức tin để gia đình chúng con và chính bản thân anh được vui hưởng sự an bình viên mãn thật sự.
Như con đã thưa ở trên, con chưa có sự nghiệp văn chương gì đặc biệt ngoài vài bài tự thuật mang tính chia sẻ đức tin, hai truyện ngắn và một truyện dài.

BBT: Câu hỏi cuối cùng, chị có thể bật mí về đứa con tinh thần tiếp theo ? Chị muốn viết về đề tài gì ?
Chị Phương Thảo: Dạ thưa BBT và quý độc giả, Ban Văn Hóa Xuân Lộc vừa thông báo thể lệ cuộc thi năm 2018 với chủ đề chính về hôn nhân và gia đình. Đây là một đề tài đầy tính hiện thực của xã hội và cũng là ưu tư nóng bỏng hàng đầu của Hội thánh Công giáo đương thời. Gia đình là nền móng của xã hội, là tế bào của Hội thánh và là chiếc nôi nuôi dưỡng ơn gọi thánh hiến. Đơn vị nền tảng ấy hiện đang trên đà tan rã và tuột dốc thảm hại. Các cụ ngày xưa có câu: “ăn cơm trước kẻng” nhưng thế hệ hôm nay nổi hứng lúc nào là xơi cơm lúc nấy, không cần kèn trống gì cả. Lối sống phóng túng đó đã dẫn đến nguy cơ giảm sút nghiêm trọng ơn gọi tu trì và mở ra một tương lai bất định cho thế hệ mai sau. Chính vì lẽ ấy, chưa bao giờ mà việc loan báo Tin Mừng Cứu độ lại trở nên cấp bách và thiết thực như hôm nay, đặc biệt là việc truyền giáo và tái truyền giáo qua ngòi bút văn thơ Công giáo. Riêng con đã ấp ủ vài ý tưởng sáng tác nhưng chưa biết có đủ thời gian hoàn tất hay không. Dẫu thế nào, con rất mong mỏi được thưởng thức các tác phẩm xuất sắc có thể đánh động tâm thức và đi sâu vào lòng độc giả.

Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn chị Thảo đã nhận lời chia sẻ cuộc trò chuyện này. Và nguyện xin Chúa tiếp tục chúc lành cho chị, cho gia đình đáng yêu của chị và nhất là cho “những đứa con tinh thần” trong tương lai của chị sẽ mang lại nhiều hoa trái tốt đẹp cho VTCG.






Bài liên quan:

Lễ trao giải Văn Hóa Nghệ Thuật Đất Mới 2017 tại TGM Xuân Lộc
Bao gồm các thể loại: ca khúc - thơ - truyện ngắn - truyện dài - kịch - ảnh nghệ thuật


TRAO GIẢI CA KHÚC VHNT ĐẤT MỚI 2017


Lm. Đaminh Trần Công Hiển - Trưởng Ban Thánh Nhạc trao giải cho các tác giả đạt Giải Ca Khúc


Giải
Tác giả
Tác phẩm đạt giải
GiáoPhận
I
Jos. Phạm Hồng Việt
Ngợi khen tình Chúa
Xuân Lộc
II
GB Pham Kim Huy
Sống trong tình yêu Chúa
Xuân Lộc
III
Paul Nguyễn Hữu Nhân
Nữ Vương Vô nhiễm
Xuân Lộc
KK1
Maria Lý thụ Vy
Về bên Mẹ Núi Cúi
Xuân Lộc
KK2
Jos Nguyễn Viết Phương
Gia đình tạ ơn
Xuân Lộc
KK3
Dom Lữ Văn Trường
Tình khúc hiến dâng
Bùi Chu
KK4
Pet Nguyễn Bá Trạng
Lên đường cùng Đức Kitô
Xuân Lộc
KK5
Jos- Maria Vũ Nhật Tân
Có Chúa trong đời
Long Xuyên
KK6
Pet Bùi văn nghiệp
Kinh chiều
Sài Gòn

NHẬN XÉT


  1. Nhận xét chung: Với 80 tác phẩm, số lượng bài thi năm nay giảm so với năm trước (năm 2016: 105 tác phẩm). Về phần nội dung, các thí sinh theo sát chủ đề mục vụ của giáo phận: Gia đình hãy là dấu chỉ lòng Thương xót Chúa, ca ngợi tình thương Chúa qua công trình Tạo dựng, Cứu chuộc, cũng như tiếp tục chủ đề hướng về Đức Mẹ Vô Nhiễm – Núi Cúi, về cuộc đời Dâng hiến, … Phần chuyên môn nghệ thuật đều hơn năm trước, nhưng vẫn thiếu tác phẩm đặc sắc. Một số bài có ý tưởng hay, nét nhạc đẹp, nhưng rất tiếc bị lỗi về một số ca từ hoặc bố cục. Chúng con cũng ghi nhận có một số tác giả rất nhiệt tình viết nhiều, rất đáng khích lệ, hy vọng các tác giả sẽ học hỏi thêm để các tác phẩm sẽ hay hơn, có giá trị hơn trong mùa giải tới.
  2. Các bài đoạt Giải:

  • NGỢI KHEN TÌNH CHÚA (Giải Nhất): Với hòa âm đơn giản nhưng hiệu quả trong âm thể Đô Trưởng trong sáng, tác giả diễn tả niềm hạnh phúc êm đềm trào dâng thành bài ca hân hoan chúc tụng: Hạnh phúc được làm người, được làm con Chúa với bao hồng ân tuôn tràn…Xin cùng với muôn tạo vật dâng lời cảm tạ và Ca Khen Tình Chúa muôn đời.
  • SỐNG TRONG TÌNH YÊU CHÚA (Giải Nhì): Hình ảnh gia đình hạnh phúc được phác họa bởi làn điệu dân ca mộc mạc gần gũi ấm cúng. Gia đình sẽ là mái ấm yêu thương khi Sống Trong Tình yêu Chúa. Có Chúa, vợ chồng, cha mẹ, con cái sẽ biết sống hy sình cho nhau; có Chúa, gia đình sẽ nên mái trường cho các thành viên học Mến Chúa Yêu người, biết thảo hiếu, biết mở lòng với mọi người để trở nên dấu chỉ của Lòng Thương xót. Xin cảm tạ sự hiện diện đầy yêu thương của Chúa trong gia đình chúng con, xin Chúa tiếp tục hướng dẫn gia đình chúng con vững tay chèo vượt qua mọi phong ba để đến bến bờ bình an.
  • NỮ VƯƠNG VÔ NHIỄM (Giải Ba): Với âm giai Rê thứ, khi trầm ấm, khi vươn cao, tiết tấu nhẹ nhàng vừa phải cùng với ca từ đơn sơ, tác giả diễn tả tâm tình thảo hiếu biết ơn dâng lên Nữ Vương Vô Nhiễm nguyên tội. Mẹ cao sang nhưng tình mẹ lại ấm áp gần gũi, ngọt ngào như câu ca dao trong lời ru êm ái bên nôi…Với lòng tin tưởng, kính xin Mẹ thương đoái dến đoàn con dại còn nhiều gian khó đau thương trong cuộc đời này, phù giúp đồng hành trong hành trình tiến về quê Trời.
  • SÁU BÀI KHUYẾN KHÍCH: Thể loại nhạc đa dạng từ dân ca đến tân nhac, từ đơn ca đến hợp ca; nội dung cũng phong phú: về hồng ân Gia đình, cuộc đời Dâng hiến, ca ngợi Mẹ Núi Cúi, dấn thân Truyền giáo… nhưng còn vướng một số lỗi về ca từ, về bố cục. Hy vọng sang năm sẽ có những tác phẩm xuất sắc.

Ban Thánh Nhạc GP Xuân Lộc: Lm. Dom Trần Công Hiển

TRAO GIẢI THƠ VHNT ĐẤT MỚI 2017

Lm. Phaolo Đoàn Thanh Phong - Trưởng Ban Văn Hóa trao giải cho các tác giả đạt Giải Thơ

Giải
 Tác giả
 Tác phẩm đạt giải
 Giáo Phận
I
Pet Lê Thanh Xuaân
Trường CaGieo Hạt Tin Yêu
Sàigon
II
Pet Bùi Văn Nghiệp
Tập thơSách Tôbia
Sàigon
III
Teresa Nguyễn Thị Như Hà
Hai Tập Thơ Haiku;
Như lời yêu thương
Xuân Lộc
III
Nguyễn Bá Hòa
Cánh đồng mùa lũ,
Tứ tuyệt: Người dưng, vết nứt
Đà Nẵng
KK 1
Madalena Nguyễn Thị Mến
Tập thơ: Thắp sáng niềm tin
Xuân Lộc
KK 2
Catarina Nguyễn Thị Lam
V Đất M
Xuân Lộc
KK 3
Anna Nguyễn Đỗ Thái An
Tập thơ Theo chân người mục tử
Đà Nẵng
KK 4
Jos Nguyễn Hữu Toàn
Hành trình cuộc khổ nạn
của Chúa Giêsu
Xuân Lộc
KK 5
Paul Trần Trung Hậu
K chuyn Tin Mng
Thái Bình
TÁC PHẨM DỰ GIẢI

Tổng số thơ dự giải VHNT Đất Mới 2017 là 1426 bài, trong đó có 15 tập thơ, 22 chùm thơ, 2 trường ca, 2 bài phú, 1 sớ táo Cao niên.

So sánh với 2016: Thơ Đất Mới 2016 có 1002 bài thơ, (trong đó có 26 tập thơ, chùm thơ, 6 Văn tế, 01 Phú)

Về nội dung, có 110 bài (7,7%) không có tâm tình tôn giáo. Nhiều bài viết về quê hương, về cha mẹ về Hoàng Sa, Trường sa, về Mậu Thân, về chiến tranh; nạn phá rừng, thiên tai thảm họa, Cáp treo Đà Lạt, tặng các cô Bưu chính viễn thông, về tình yêu dở dang…

Về hình thức, có 332 bài “Thơ phong trào” (23%).

“Thơ phong trào” là thơ bình dân. Ca dao là nghệ thuật bình dân song nhiều bài rất hay. Thơ là để chia sẻ tri âm, góp tiếng nói động viên nhau sống vui, sống có ích, Thơ phong trào ít quan tâm đến nghệ thuật.

ĐẶC SẮC CỦA THƠ ĐẤT MỚI 2017

Thơ Đất Mới 2017 không tập trung hẳn vào một chủ đề nào. Các tác giả tiếp tục khám phá những đề tài đã được viết nhiều trong những năm qua.

Đó là đề tài về Đời dâng hiến, thơ tỏ lộ tâm tình của nữ tu (Như lời yêu thương tập thơ 58 bài), thơ là tiếng nói tri ân với Đức cha Vũ Duy Thống (chum thơ Theo chân Mục tử). Thơ về Đức Mẹ Núi Cúi (Núi Cúi ngắm mẹ ẵm nhẹ Chúa Con; Nắm đất dưới chân Núi Cúi; Về thăm núi cúi), về đời sống và đức tin của người Công giáo (tập thơ Thắp sáng niềm tin viết về gia đình và giáo xứ, sống bác ái, sống loan báo Tin Mừng; Dâng gia đình. Rước lễ không nghiêm, đi lễ đứng ngoài nhà thờ; về sinh hoạt của giáo phận (Sớ Táo Cao Niên). Thơ lấy cảm hứng từ Kinh Thánh: Đừng ly dị, Câu hỏi về ly dị, Tiệc cưới Cana; Phú lưu vong Ai Cập; phổ thơ 15 chương sách Tôbia; 114 bài tứ tuyệt lấy chủ đề giáo dục gia đình trong các sách: Châm ngôn, Huấn ca và Khôn ngoan; Hành trình cuộc khổ nạn của Chúa dài 150 khổ thơ.

Về nghệ thuật, thơ Đất Mới 2017 ghi nhận những nỗ lực sáng tạo mới, đó là việc thi hóa Kinh Thánh: Tác giả Bùi Văn Nghiệp đã chuyển 15 chương của sách Tôbia thành 191 khổ thơ, (746 câu thơ). Sách Tôbia kể lại câu truyện khá phức tạp, chuyển thành thơ, bảo đảm cốt truyện là việc khó. Đây cũng lá tác giả có số tác phẩm khá đồ sộ tham gia giải.

Một nỗ lực nghệ thuật khác là làm thơ Haiku. Tác giả Nguyễn Thị Như Hà có hai tập thơ hơn 900 bài, trích 440 câu trong các sách Huấn ca, Châm ngôn, Is, Ai ca, Diễm ca; Giêrêmia; A-mốt; Ê-phê-xô; Mt; Ga; Lc; 2Côrintô; Mikha; Gióp; Tv; 2Samuel, Đệ nhị luật và chuyển hóa thành thơ Haiku. Quả là một nỗ lực công phu. Tuy vậy, nhiều bài chưa đạt được phẩm chất nghệ thuật của thơ Haiku.

Thơ Đất Mới 2017 có một trường ca thơ văn xuôi khá ấn tượng. Đó là trường ca Gieo hạt tin yêu của tác giả Pet Lê Thanh Xuân. Trường ca gồm 6 chương, 2283 chữ, tương đương với một truyện ngắn kể lại từ thời cha ông đi mở cõi, nghèo. Gặp hạt giống đức tin (chương I)…Đó là trường ca đẹp về ngôn ngữ, đẹp về tình người, và đẹ về tư tưởng nhân văn Công giáo. Xin đọc (Tác phẩm đạt giải nhất)

Nhìn chung thơ Đất Mới 2017 có những bước phát triển so với 2016. Đó là số lượng tác phẩm tham gia nhiều hơn, là sự thể nghiệm những hình thức nghệ thuật mới, như thi hóa Kinh Thánh, tiếp tục khai thác nghệ thuật dân tộc (thơ Lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, Phú, thơ thuận nghịch, sớ…). Cũng đã có những thể nghiệm thơ hiện đại (tập thơ Chốn Viên Kỳ, 57 bài). Về nội dung, thơ tiếp tục khám phá sâu hơn những đề tài mà thể lệ cuộc thi đã đặt ra với mục đích “xây dựng những giá trị văn hoá Công Giáo nơi cộng đồng dân Chúa.”. Điều đáng mừng là cuộc thi đã quy tụ được nhiều tài năng, tâm huyết và đã tạo nên một vườn thơ Công giáo.

Ước mong con đường sáng tạo sẽ có đông đảo hơn nữa những tài năng và tâm huyết để những giá trị văn hóa Công giáo được sáng lên trong lòng văn hóa dân tộc.

TRAO GIẢI TRUYỆN NGẮN VHNT ĐẤT MỚI 2017

Lm. Đaminh Ngô Công Sứ - Trưởng Ban Truyền Thông trao giải cho các tác giả đạt Giải Truyện Ngắn
Nhà văn trẻ Lê Quang Trạng (Long Xuyên) Giải nhất truyện ngắn và Kịch (số 10)

GiảiTác giảTác phẩm đạt giảiGiáo phận
ILê Quang TrạngNhững tiếng chuông trầmLong Xuyên
IILê Đức QuangTiếng chuôngNha Trang
IIIPhilip Huỳnh Ngọc NhânChồng tôiXuân Lộc
KK 1Fx Cao Dương CảnhMái trường chủng việnCần Thơ
KK 2Vinc Chung Thanh HuyNhững ánh sao đêm.Sàigon
Có 55 truyện ngắn dự giải Đất Mới 2017 (Năm 2016 có 44 truyện của 31 tác giả)

VỀ NỘI DUNG

Truyện ngắn năm 2017 không tập trung nhiều vào một chủ đề nào, mặc dù thể lệ cuộc thi có đề xuất những chủ đề cụ thể như chủ đề: đời dâng hiến, về Mẹ Vô Nhiễm Núi Cúi (bảo vệ sự sống, nhân phẩm…), về gia đình sống bác ái, sống loan báo Tin Mừng, về bảo vệ môi trường,…

Những truyện viết về Đời dâng hiến đều nhận thức được con đường theo Chúa là con đường khó khăn. Chúa gọi môn đệ của Người trong nhiều hoàn cảnh khác nhau, có khi xuất phát từ những nghịch cảnh. Truyện Mái trường chủng viện, tu sinh có gia đình cha mẹ bất hòa phải ly thân. Đây là một trở ngại rất lớn đối với ơn gọi đời tu.

Hình ảnh các nữ tu đuợc miêu tả là hiện thân vẻ đẹp của Lòng Thương Xót đối với tha nhân. (Những ánh sao đêm, Yêu thương dậy sóng)

Chủ đề về gia đình có nhiều truyện miêu tả bi kịch của gia đình Công giáo trong môi trường xã hội phức tạp. Chẳng hạn, gia đình vợ chồng khác tôn giáo (truyện Tiếng chuông). Đạo ai nấy giữ. Sau ngày cưới, mấy lần chị tranh thủ đi nhà thờ, anh nhăn nhó trách chị bỏ bê con cái, không có trách nhiệm với gia đình. Dần dần lâu ngày, chị ngại cãi nhau với anh nên hầu như không đi nhà thờ nữa…

Chồng tôi là câu chuyện sống chứng nhân của người Công giáo. Truyện kể: Tôi lấy chồng đã hơn 7 năm, đã có 2 con, 1 trai, 1 gái, gia đình rất hạnh phúc. Chồng tôi cái gì cũng được, nhưng đáng buồn là anh chỉ biết sống cho mình mà không hề quan tâm đến tha nhân. Tôi chỉ biết âm thầm cầu nguyện. Và ơn Chúa đã thức tỉnh anh.

Truyện Mẹ tôi kể lại cuộc tìm kiếm mẹ suốt 25 năm, một người mẹ không hề biết mặt. tôi là đứa trẻ bị bỏ rơi. Chú tôi kể: Cô chú lớn lên ở cô nhi viện. Sau 1975, chú ra đời kiếm sống. Một lần, có một bà xin ăn, ngồi bên vỉa hè, bế một đứa bé 12 tháng tuổi. Bà gửi đứa bé cho chú để đi vệ sinh, rồi không quay lại nữa. Vì không thể chăm sóc tôi, chú đến cô nhi viện xin cô về giúp. Tôi được cô chú nuôi dạy và cho ăn học… 25 năm sau tôi mới biết mặt mẹ. Và biết rằng mẹ cũng đã đi tìm tôi suốt 25 năm.

Những truyện trên khẳng định điều này, dù cuộc sống có bao nghịch cảnh nhưng trong đáy sâu tâm hồn con người vẫn còn những giá trị nhân văn đẹp đẽ. Người viết văn là người nhìn thấy, trong những cảnh đời bi đát, vẫn còn đó tình người và niềm hy vọng. Và làm sáng lên niềm hy vọng ấy.

VỀ NGHỆ THUẬT

Năm 2017 không có truyện xuất sắc, mới lạ về bút pháp, giọng điệu hoặc nghệ thuật.

Đa số truyện viết bằng bút pháp hiện thực, sử dụng nhiều kỹ thuật viết hồi ức. Nhiều truyện chỉ có tâm trạng và nhớ, tính truyện rất nhạt (Hạnh phúc đêm Giáng sinh, Cuối mùa chay, Nước mắt người tội lỗi, Cứ để Chúa về). Nhiều truyện còn ở dạng ký, thuật lại một chuyến về thăm nhà, thăm quê; hoặc kể thành tích “người tốt việc tốt”; nhiều truyện chủ đề mờ nhạt, lời kể chưa có tính văn chương,… (Mùa xuân, Những bất ngờ của Mai, Người tiên phong, Những người giữ cầu, Ơn nghĩa thầy trò, Tình cha, Chuyện nhà nội tổ, Gió giữa mùa, Những nốt lặng sáng trong, Nghĩa tình thủy chung), có truyện là nỗi bức xúc của tác giả vì mình người nhập cư không được bầu vào Ban hành giáo của giáo xứ (Phép vua thua lệ làng)

Nhiều truyện sử dụng hư cấu giả tưởng, bất chấp tính logic của hiện thực, thành ra mất đi tính thuyết phục của truyện.

Văn chương hướng con người đến Chân, Thiện, Mỹ, Vì thế cần sự chân thực, chân thực trong cách miêu tả, và chân thực trong tâm tác giả. “Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài” (Nguyễn Du).

XIN LƯU Ý

15 truyện nằm ngoài thể lệ cuộc thi VHNT Đất Mới, chiếm 25%.

Xin nhắc lại, tiêu chí giải VHNT Đất Mới là: “xây dựng những giá trị văn hoá Công Giáo nơi cộng đồng dân Chúa.”, “truyện chưa tham gia bất cứ cuộc thi nào khác”.


Ăn tết xa nhà (Eo nín thở) Đèn pha chói mắt là truyện đã dự thi năm 2015.

Mưa đã dự thi Viết Văn đường Trường Quy Nhơn 2014.

Chúa thắng trong ta đã dự thi Viết Văn đường Trường Quy Nhơn 2016.

Tấm áo ngày xuân đã dự thi Viết Văn đường Trường Quy Nhơn 2017.

Đông tây kim cổ là một bài nghiên cứu, so sánh Kinh thánh với tục ngữ, ca dao, cổ tích. Thương hồ, Trung thu; Lời xin lỗi muộn màng, Người thắp lửa có nội dung văn hóa Phật giáo.

BAN VĂN HÓA GP. XUÂN LỘC

Toàn cảnh hội trường nhìn từ góc các tác giả đạt giải-ảnh BCT


TRAO GIẢI TRUYỆN DÀI VĂN HÓA NGHỆ THUẬT ĐẤT MỚI 2017



Lm. Giuse Nguyễn Văn Tăng - Nguyên Trưởng Ban Văn Hóa trao giải cho các tác giả đạt Giải Truyện Dài


Đất Mới 2017 có 4 truyện dài và 8 truyện vừa

GiảiTác giảTác phẩmGiáo phận
ITeresa Nguyễn Phương ThảoÔi tội hồng phúcCanada
IITrầm Thị SươngNhững ngày còn lạiVĩnh Long
IIITeresa Bùi Thị Hồng Ân
Maria Bùi Thị Hoài ân
Ngọn đèn dầu nhỏXuân Lộc
KK 1Maria Phạm Thị yếnHai đứa trẻThanh Hóa
KK 2Teresa Phạm Thị Khiết TâmMưa rừngXuân Lộc
KK 3Maria Hồ Thị Phương AnhĐóa quỳnh bất tửXuân Lộc
VỀ NỘI DUNG

Chủ đề về Linh mục

Trong nhiều truyện dài và truyện vừa, nhân vật Linh mục để lại ấn tượng tốt đẹp. Các Linh mục hiện diện giữa mọi người, tỏa sáng niềm tin yêu, củng cố đức tin cho giáo dân.

Trong Mưa rừng, cô giáo Mai bị hất hủi trong tình yêu, một thân một mình xin đi dạy ở vùng sâu vùng xa Bù Đăng Bù Đốp khi đang mang thai. Ở đây, Mai được Già Ôm, thầy Hiệu trưởng, cha xứ giúp đỡ, chăm sóc. Cô sinh con. Mẹ con sống chan hòa trong tình yêu thương của mọi người. Cha xứ trong truyện Con lật đật, đã cưu mang một người bị liệt, ngồi ăn xin ở chợ Cầu. Anh ta bị bịnh tim. Khi cha qua đời vì bịnh lao, ngài đã cho anh ta trái tim của mình, nhờ đó anh ta được cứu sống. và cùng giáo xứ tiếp tục công việc của cha xứ là xây nhà thờ. Ngọn đèn dầu nhỏ là tâm nguyện của Linh mục Thiên Phúc, muốn được gắn bó với giáo dân và trở nên ngọn đèn dầu nhỏ bên nhà tạm của Chúa. Đóa quỳnh bất tử là cuộc đời dấn thân của Lm Cảnh Phương. Ngài tình nguyện đi phục vụ tại Châu Phi, chấp nhận bao nhiêu khó khăn để đem Tin Mừng đến cho muôn dân. Ở đây, ngài bị bọn thù nghịch sát hại.

Chủ đề về người trẻ, tình yêu và hôn nhân

Có lẽ Năm 2017 Mục vụ Gia đình là chuẩn bị cho các bạn trẻ bước vào đời sống Hôn nhân vì thế nhiều truyện dài và truyện vừa viết về đời sống gia đình, về người trẻ và bi kịch tình yêu và hôn nhân.

Truyện Hai Đứa trẻ là tình cảnh của Trà và Hương, hai đứa trẻ bị trao nhầm cha mẹ lúc mới sinh. Truyện chỉ ra những bi kịch trong gia đình đã đẩy người trẻ vào thảm cảnh. Chỉ có tình yêu thương, sự bao dung tha thứ, và Đức tin mới đem lại bình an.

Ôi tội hồng phúc là một truyện dài gần 500 trang in, được viết rất chuyên nghiệp và hấp dẫn. Truyện miêu tả bi kịch tình yêu của người trẻ trong xã hội Canada. Có sự tương phản gay gắt giữa văn hóa truyền thống Việt và văn hóa phương tây, giữa cách nghĩ, cách sống của người trẻ vô thần với bạn bè, người yêu có đức tin Công giáo. Sự đối mặt với vấn đề tình yêu, hôn nhân, tính dục của người trẻ. Và thái độ quyết liệt bảo vệ sự sống cho 3 đứa trẻ sinh ra trong nghịch cảnh. Kết truyện là câu Kinh thánh: “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người” (Rm 8, 28)

Những ngày còn lại là ý chí hoàn lương của một bạn trẻ sa ngã vào ma túy và bị HIV. Sau khi từ trại cai nghiện trở về, Phong từ bỏ tất cả, kể cả tài sản của Cha để lại. Phong cố gắng sống tốt những ngày còn lại và yên tâm ra đi khi hai em được sống trong sự chăm sóc yêu thương. Truyện nhắc nhở trách nhiệm cha mẹ đối với số phận của con cái.

VỀ NGHỆ THUẬT

Truyện dài năm nay có nhiều điều mới lạ nhưng cũng nhiều hạn chế. Ôi tội hồng phúc là một truyện dài hấp dẫn, viết chắc tay và có bề dày văn hóa. Truyện mở ra một thế giới rất khác với cuộc sống thực ở Việt Nam, xã hội người Việt ở Canada, và dự báo người trẻ Việt Nam đến một lúc nào đó cũng sẽ lâm vào những bi kịch tình yêu, hôn nhân như vậy. Cần một bờ vai là truyện đầy ắp những vấn đề xã hội rất “nóng” mà con người VN đang phải đối mặt, như ly dị, bỏ thai, bắt cóc trẻ, buôn bán nội tạng, vượt biên, ăn thịt người trên thuyền. Đời Dâng Hiến là truyện kết hợp được những vấn đề hiện thực với những yếu tố hoang tưởng, như hư như thực trong hình ảnh một cô gái mọc cánh, âm thầm thực hiện một sứ mệnh thiêng liêng.

Hạn chế là ở kỹ thuật dựng truyện, sử dụng chất liệu hiện thực và các giá trị văn chương-tư tưởng. Chẳng hạn, truyện Cần một bờ vai dựng quá nhiều bi kịch xã hội. Có quá nhiều điều phi thực khiến cho truyện trở nên thiếu tính thuyết phục.

Ôi tội hồng phúc là một truyện được viết chuyên nghiệp nhưng cũng có nhiều cảnh, nhiều tình huống vi phạm tính chân thực của tác phẩm. Chẳng hạn, nhân vật Tuấn dẫn con đi cửa hàng thực phẩm. Lúc ấy có hai thiếu niên đang chơi trò chơi ở máy tự động. Máy bị kẹt tiền, rung lắc dữ dội và đổ ập xuống người Tuấn. Anh được đưa và bệnh viện cấp cứu nhưng không qua khỏi. Thật không thể tin nổi ở một đất nước phương Tây, khó thể xảy ra một việc mất an toàn đến vậy.

Đánh giá chung: Có thể nói, giải VHNT Đất Mới năm nay, về truyện dài đã có những thành công nổi trội về cả nội dung và nghệ thuật so với năm trước và theo kịp với mặt bằng chung của văn chương VN hiện nay, dù rằng vấn đề cách tân nghệ thuật chưa được đặt ra.

TÁC PHẨM NẰM NGOÀI TIÊU CHÍ

04 truyện nội dung nằm ngoài tiêu chí VHNT Đất Mới

Nơi đó một vùng quê là văn học Cách mạng. Truyện kể về nhân vật Tri, con liệt sĩ, mồ côi cả cha lẫn mẹ từ nhỏ. Tri chăm ngoan, sống nghĩa tình. Đảng ủy và Hội phụ nữ xã cù lao Long Thanh đã chăm chăm sóc Tri. Tri cũng được sự thương yêu đặc biệt của thầy cô giáo. Học xong ĐH, Tri về công tác tại địa phương. Truyện ca ngợi nghỉa tình Cách mạng.

Đời Dâng Hiến, kể chuyện Diệp Vân, một cô gái có hai vết sẹo mọc thành cánh như cánh chim. Cô không biết mình là người hay chim. Cô nhận lệnh từ một Bà Cao cả bảo vệ động vật hoang dã. Vân bị chết trong lửa. Cô được Bà cao cả đưa về cõi tiên.

Chủ đề bảo vệ chim cò, đồng thời tố cáo nạn ô nhiễm, nạn vô cảm, tình trạng đô thị hóa. Truyện nằm ngoài tiêu chí nội dung vì không có ánh sáng Tin Mừng, sai lạc về tư tưởng. Truyện vừa cậy nhờ ông thần cây đa, vừa đến chùa cầu nhà sư, vừa quy kết tất cả là do số mệnh, lại vừa có một Bà quyền uy (Bà bề trên- có dáng dấp đức Mẹ) ra lệnh cho Vân và bắt Vân chịu khổ, sau cùng Vân phải chịu chết cháy. Điều này sai lạc tín lý về Đức Mẹ.

Xô ngã bức tường rêu, là một truyện tình. Tác giả khoe tài “cưa” gái. Một thanh niên Việt Nam khoảng 30 tuổi, đã cưa đổ một cô gái người Hoa có gia đình thờ Phật. Anh ta dùng chiêu “đẹp trai không bằng chai mặt” và dùng quà cáp vật chất để dụ dỗ lấy cảm tình cô gái và cha mẹ nàng. Nhiều cảnh miêu tả nhân vật Tôi thiếu văn hóa.

Thí dụ, trước mặt bố mẹ cô gái, nhân vật Tôi lợi dụng say xỉn, ôm cô gái trên giường, bị mẹ cô la, mãi Tôi mới buông cô ra. Họặc bạn bè nói với Tôi rằng, muốn cưa cô gái thì cứ “chịch” cho nàng mang bầu là cha mẹ cô ta sẽ phải gả.

BAN VĂN HÓA GP XUÂN LỘC


Thầy Micae Bùi Công Thuấn - UV lý luận phê bình Hội Nhà Văn Việt Nam thay mặt Ban Văn hóa Gp Xuân lộc công bố giải và nhận xét các tác phẩm đạt giải

TRAO GIẢI KỊCH & ẢNH GIẢI VHNT ĐẤT MỚI 2017

Đức cha Gioan Đỗ Văn Ngân - Giám mục Phụ tá GP. Xuân Lộc trao giải cho các tác giả đạt Giải Kịch và Ảnh Đẹp Công Giáo

GiảiTác giảTác phẩmGiáo phận
ILê Quang TrạngBài thuốc thần kỳLong Xuyên
IIGiuse Phạm HiểnVị thánh can đảmSàigon
IIIAnê Võ Thị PhươngDin nguyn mng 100 năm
Đức M hin ra  Fatima
Quy Nhơn
KKVũ Thị Nguyên NhiĐường về nhà.Xuân Lộc
SỐ LƯỢNG KỊCH BẢN

Có 09 kịch bản tham gia giải VHNT Đất mới 2017, trong đó có một kịch bản không hợp lệ (Kịch bản K07: Hạnh phúc gia đình, đã dự thi 2016).

NHẬN XÉT CHUNG

Hai kịch bản: Chuyến hành hươngDiễn nguyện chào mừng 100 năm Đức Mẹ hiện ra ở Fatima chưa phải là một kịch bản văn học. Chuyến hành hương như một văn bản ký, thuật lại câu chuyện trong chuyến đi Tà Pao. Diễn nguyện chào mừng 100 năm Đức Mẹ hiện ra ở Fatima chỉ là minh họa cho việc kể chuyện, chưa xây xựng thành một kịch bản văn học đúng với đặc trưng thể loại kịch (có thể xem diễn nguyện là một thể loại riêng, có tính diễn xướng nhiều hơn tính kịch)

Ai xứng đáng là kịch hóa một truyện ngụ ngôn. Vị thánh can đảm kịch hóa một hành động “dũng cảm” của thánh Savio.

Các kịch bản: Đứa bé tật nguyền, Sám hối Đường về nhà cùng khai thác những vấn đề của gia đình: Cha mẹ lo làm ăn để con cái hư hỏng. Con gái không nghe lời cha mẹ, bỏ nhà theo trai, sinh con tật nguyền. Các tác giả đều chỉ ra nguyên nhân, miêu tả con đường hoán cải và trở về bằng tình thương yêu, sự cầu nguyện và sự tự hoán cải của mỗi người. Tuy vậy, việc xây dựng mâu thuẫn và giải quyết mâu thuẫn kịch chưa triệt để và chưa thuyết phục.

Bài thuốc thần kỳ là một kịch bản có nhiều tố chất của một kịch bản văn học, tức là tính nghệ thuật và sự sáng tạo. Một đoàn tu sinh được Chủng viện cử đến giúp đỡ cho một Bệnh viện tâm thần do một nhóm y bác sĩ Công giáo về hưu lập ra. Ở đây các thầy đã chứng kiến bác sĩ Bệnh viện trưởng giúp đỡ cho bệnh nhân số 26, người tự nhận mình là quốc vương bắt mọi người phải quy phục. Những ngày sau đó, các thầy cũng dùng phương pháp hóa thân nhập vai với người bệnh nhân này, nhờ đó giúp chị thức tỉnh. Chị bị con đối xử phũ phàng gây tổn thương tinh thần. Chỉ có tình yêu thương, sự cầu nguyện và ơn Chúa mới giúp chữa lành những vết thương tâm tưởng không thể nào thôi chảy máu.

Thể loại kịch, VHNT Đất Mới chưa có tác giả chuyên nghiệp, chưa có được những kịch bản vừa có phẩm chất nghệ thuật, vừa đặt ra và giải quyết được những vấn đề của đời sống Công giáo, và rộng lớn hơn là những vấn đề của thời đại. Ước mong các tác giả nỗ lực sáng tạo hơn nữa. Năm 2016 các tác giả đã thử khai thác Kinh Thánh. Năm nay các tác giả tiếp tục khai thác đề tài thánh (thánh Savio, Đức mẹ hiện ra ở Fatima). Đây là một hướng khám phá có nhiều khả năng. Đề tài về gia đình hầu như đã đi theo lối mòn.

Vẫn biết rằng sáng tạo nghệ thuật là rất khó. Mong các tác giả nâng cao tay nghề để có những tác phẩm kịch đặc sắc được dựng trên sân khấu này

ẢNH NGHỆ THUẬT

Ảnh đạt giải Nhì, Ba và khuyến khích- không có giải Nhất


Giải II: Lửa trại giáo lý viên - Paul Nguyễn Văn Hòa –Xuân Lộc

Giải III: Chốn bình yên - Anna Nguyễn Thị Tính- Xuân Lộc

KK 1: Đã bao lâu rồi – Aug Nguyễn Minh Lâm- Xuân Lộc

Nhận xét chung về ảnh dự thi

Số lượng ảnh tham gia rất ít (các cuộc thi ảnh có từ vài trăm đến vài ngàn).

Một số ảnh có ý tưởng rất tốt nhưng ảnh không nói lên được ý tưởng đó.

Chưa đi sâu để thể hiện sinh hoạt của người Công Giáo trong xã hội.

Các ảnh dự thi thiếu sáng tạo trong cách nhìn và bố cục không chặt chẽ.

Xin góp ý cho những cuộc thi năm sau:


  • Cần bám sát những sinh hoạt tôn giáo của giáo phận
  • Thời gian gần đây Đức Giám Mục có những lần đi thăm hỏi các tiểu thương ngoài chợ…Thăm hỏi và an ủi những bệnh nhân và người già neo đơn…Thăm và trao đổi với các tôn giáo khác tại các chùa chiền…Thiết nghĩ đây là những nét mới và đa dạng cho nhiếp ảnh tác nghiêp
  • Khai thác những hình ảnh khám bệnh, phát thuốc, trao quà do các Giáo xứ thường tổ chức dành cho những vùng nghèo khó…
  • Các thành viên của Ban Truyền Thông Giáo Phận cần tích cực tham gia cuộc thi Văn Hóa Đất Mơi vì các bạn có điều kiện và thời gian tiếp cận…
Nhận xét riêng về những tác phẩm khá:

1. Bộ ảnh Đã bao lâu rồi: Bộ ảnh lột tả được những khuôn mặt đầm đìa nước mắt…Nhưng nếu không có bài viết kèm theo sẽ không biết các cháu khóc vì điều gì… Ảnh chưa thể hiện được ý tưởng.

2. Ảnh Chốn bình yên : Có lẽ ảnh chụp vào Lễ Các Thánh nên nghĩa trang rất nhiều hoa…Ông cụ và các cháu thiếu nhi đang nhớ về người thân đẫ rnằm an nghỉ nơi nghĩa trang an bình… Ảnh thể hiện khá chỉn chu… tiếc rằng tác giả đã dùng tương phản quá tay nên các vùng tối bị đen thui…

3.Bộ ảnh Thắp sáng tin yêu và ảnh Lửa trại GLV hạt Phú Thịnh: Bộ ảnh khá tốt nhưng thể hiên chưa đạt nhất là ảnh cuối lỗi kỹ thuật nặng vì quá noise ở phía dưới… Ảnh Lửa trại GLV hạt Phú Thịnh chất lượng hơn…

4. Ảnh Chia sẻ , ảnh Thánh giá đời thường và ảnh Sớt chia: Ý tưởng tốt nhưng diễn tả bằng hình ảnh chưa đạt về bố cục và ánh sáng…

5. Ảnh Thập tự trong thiên nhiên: Đáng ra tác giả nên chụp 3 ảnh riêng từng phần và một ảnh tổng quát như lời diễn giải …

6. Ảnh Hy sinh: Ảnh thể hiện người khuyết tật chung tay làm vệ sinh môi trường… Tuy nhiên tên ảnh “hy sinh” không ổn…

7. Ảnh Nguyện cầu trong đêm: Một lễ đêm tại cuối giáo đường ảnh chỉ như một kỷ niệm…

8.Ảnh Hãy sống có ý nghĩa vì gia đình là số 1: Có 2 ảnh khá giống nhau… Nguồn sáng khá đẹp…Nhưng chủ đề không nổi lên được về đời sống gia đình trong đời sống đạo…

Được tạo bởi Blogger.