Quý tác giả và bạn đọc thân mến,
Sau khi công bố kết quả phong trào Viết Về Yêu Thương (VVYT), chúng tôi nhận được thêm quà tặng của cô giáo mang tên thánh Therese, ở thành phố Mỹ Tho, một độc giả tích cực của VVYT, với số tiền 2 triệu VNĐ. Thay mặt quý tác giả đạt giải, chúng tôi xin chân thành cảm ơn cô giáo đã luôn đồng hành bằng lời cầu nguyện, bằng những lời cổ võ động viên và bằng cả tài chính. Xin Chúa chúc lành cho cô giáo và gia đình. 
BTC đã công bố 9 giải triển vọng cho mảng thơ và các thể loại khác, tuy nhiên tiền thưởng cho 9 giải này chưa đủ, hi vọng sẽ nhận được thêm ân nhân. 
Sau đây, thi sĩ Suối Ngàn xin gửi đến quý tác giả và bạn đọc gần xa bài thơ mang tên phong trào Viết Về Yêu Thương, được hình thành từ tên các tác phẩm đạt giải.


VIẾT VỀ YÊU THƯƠNG
“Đôi Dép Mòn” năm tháng trôi
“Con Tim Chân Thật”, “Em,Tôi và Tình”
“Cô Hoa Mai” thật đẹp xinh
"Nắng Yêu Thương" đẹp lung linh giữa trời.
Ngọt sao, "Chuyện Củ Cải Đường"
"Về Đây Với Những Yêu Thương Hằng Ngày"
"Tết Của Tình Yêu" sum vầy
"Mình Đi Tu Nhé" tràn đầy ơn Cha.
****
"Đi Qua Miền Bão" nát tan
"Giêsu và Mẹ" bình an độ trì
"Lời Thề Đính Ước" gẫm suy
"Công Cha Nghĩa Mẹ" tạc ghi trọn đời
Con "Đi Tìm Chúa” cao vời
Đời như "Quán Trọ" tả tơi ngậm ngùi
Hãy “Bước Đi Trong Niềm Vui”
Dù cho mưa gió sụt sùi trên vai
Nếu “Bỏ Ngài Con Theo Ai”?
“Ngọn Đèn Chầu", những đêm dài Chúa ơi!
****
"Chung Một Tình Yêu" muôn nơi
"Thuộc Về Người Nghèo" giữa đời tân toan
"Gia Đình Hạnh Phúc" hân hoan
"Viết Cho Ngày Chị Sinh Ra "Hai Lần"
"Trái Tim Yêu Thương" thật gần
Nhờ ơn Thiên Chúa muôn phần an vui!
16/9/2017
Suối Ngàn

Kính thưa quý ân nhân, quý tác giả và bạn đọc thân mến,

Một năm đã trôi qua thật nhanh như giấc mộng kể từ khi phong trào Viết Về Yêu Thương ra đời nhân dịp Mẹ Têrêsa Calcutta được tuyên thánh, 04.09.2016. Cơ cấu giải thưởng tuy nhỏ, phần thưởng có tính tượng trưng, nhưng phong trào đã thu hút được trên 50 tác giả tham gia với gần 150 tác phẩm (cả hai đợt), mà hầu hết là giới trẻ, trong đó có 3 em học sinh, sinh viên tôn giáo bạn.
Điều đáng mừng là số lượng tác phẩm truyện ngắn nhiều hơn các thể loại văn xuôi khác và chất lượng cũng tốt hơn. Trong số 28 truyện ngắn của 21 tác giả đợt này, có một giải nhất, một giải nhì, một giải ba và sáu giải triển vọng. Lần này, giải nhất thuộc về một sinh viên trẻ, chưa từng tham gia bất kỳ cuộc thi văn thơ nào, nhưng đã chinh phục được BGK, đồng thời cũng được đa số độc giả đánh giá cao. Đây cũng là tác giả tham gia nhiều truyện ngắn nhất.



Mảng thơ rất phong phú, chiếm phần lớn số lượng tác phẩm với 70 bài của 17 tác giả, trong đó có một giải nhất, một giải nhì và sáu giải triển vọng. Tác giả có nhiều thi phẩm nhất là Giuse Trần Thế Tiến, với 16 thi phẩm. Phần lớn các thi phẩm chưa chinh phục được con mắt thẩm mỹ của BGK, nhưng đều diễn tả được ý nghĩa phong trào VVYT.

Các thể loại khác, chỉ có 12 tác phẩm của 9 tác giả, và rất tiếc không có giải nhất. Nhìn chung chất lượng các thể loại này chưa đạt lắm, nhưng điều an ủi là, như đã nói, phong trào không nhằm mục đích tranh đua so tài cho bằng thi nhau bắt chước gương Mẹ thánh Têrêsa Calcutta.

 Phong trào VVYT đến đây xin khép lại nhằm tập trung cho giải Viết Văn Đường Trường 2018 cũng như cho tập san Mục Đồng và các chuyên mục trên VTCG. Chúng tôi luôn luôn biết ơn quý tác giả gửi bài cộng tác cho các chuyên mục được ngày một thêm phong phú.

Chúng tôi tin rằng các tác phẩm tham gia, đặc biệt là các tác phẩm đạt giải đã được viết ra từ chính kinh nghiệm sống của các tác giả. Đó là những đứa con tinh thần đã được thai nghén, ấp ủ, nuôi dưỡng với bao nâng niu chau chuốt để hi vọng được bạn đọc gần xa giang vòng tay đón nhận. Ước mong những tác phẩm ấy sẽ tiếp tục đi vào lòng người, đi vào hoàn cảnh sống cụ thể, khi ấy VVYT sẽ như trăm hoa đua nở và làm cho cuộc đời ngày càng đáng yêu hơn.
Sau đây là kết quả cụ thể:

I.                    Truyện ngắn

GIẢI
TÁC PHẨM
TÁC GIẢ
Giải nhất
Têrêsa Nguyễn Thị Xuân Trang
Gp Vinh
Giải nhì
Joseph Nguyễn Ngọc Bảo,
Hải Ngoại
Giải ba
Phêrô Nguyễn Văn Học, tgp Hà Nội
Triển vọng
M Vinh Sơn Nguyễn Thị Chung
Đan Viện Xitô Thánh Mẫu Vĩnh Phước
Triển vọng
Giuse Nguyễn Ngọc Bích, Gp Hưng Hóa
Triển vọng
Têrêsa Nguyễn Thị Xuân Trang
Gp Vinh
Triển vọng
Nguyễn Thị Hồng
Gp Hưng Hóa
Triển vọng
Teresa Bùi Thị Hồng Ân, 1993
Gp Xuân Lộc
Triển vọng
Pet Trần Văn Vượng, tgp Saigon

II.                  Mảng thơ
GIẢI
TÁC PHẨM
TÁC GIẢ
Giải nhất
Miền Bão, VVYT 17-046
Nguyễn Thanh Ngọc, gp Vinh
Giải nhì
J.B Vũ Toàn Năng, gp Ban Mê Thuột
Giải ba
Maria Nguyễn Thị Bình, gp Hải Phòng
Triển vọng
Song Ninh, gp Hải Phòng
Triển vọng
Giuse Nguyễn Văn Ba Điềm, gp Hưng Hóa
Triển vọng
Giuse Trần Thế Tiến, gp Long Xuyên
Triển vọng
Giuse Nguyễn Thanh Hà, gp Xuân Lộc
Triển vọng
Giuse Nguyễn Văn Ba Điềm, gp Hưng Hóa
Triển vọng
Giuse Trần Thế Tiến, gp Long Xuyên

III.                Các thể loại khác:
GIẢI
TÁC PHẨM
TÁC GIẢ
Giải ba
Tú Ân, gp Xuân Lộc (tác phẩm cổ võ, không nhận giải)
Giải ba
Viết Cho Ngày Chị Sinh Ra Lần Hai, VVYT 17-110
Anna Nguyễn Bích Hạt (1988)

Triển vọng
Têrêsa Nguyễn Thị Thanh Xuân,
tgp Saigon
Triển vọng
Peter Nguyễn Duy Nghĩa
Triển vọng
Nguyễn Thị Quyên, tgp Huế

Có một số tác giả hỏi thăm việc xuất bản tuyển tập VVYT. Rất tiếc, vừa qua, với sự ra đi đột ngột của giám đốc nhà sách Hoàng Mai, chúng tôi chưa tìm được ân nhân thay thế để xuất bản tuyển tập cho phong trào. Hi vọng trong tương lai Chúa sẽ an bài và quý tác giả sẽ có được tuyển tập trong tay làm kỷ niệm.

Một lần nữa, chúng tôi cũng xin hết lòng tri ân quý ân nhân đã đóng góp vật chất cũng như tinh thần cho việc tổ chức và trao giải. Xin quý tác giả cùng hiệp ý với BTC và quý ân nhân trong lời cầu nguyện tạ ơn Chúa và dâng ý chỉ cho quý tác giả đạt giải trên đây. Quý tác giả không đạt giải cũng sẽ nhận được một phần quà nhỏ của BTC. 

Một lần nữa, xin Thiên Chúa đấng thấu suốt mọi bí ẩn, chúc lành và trả công bội hậu cho tất cả mọi người đã tham gia cách này hay cách khác vào phong trào Viết Về Yêu Thương.


Nắng hôm nay chói hơn, giòn tan trên những chiếc lá khô khiến dòng người vội vã trốn tránh cái nắng hè gay gắt ấy. Cũng giống như họ, tôi tìm cho mình một góc yên bình trong tiệm cafe, thưởng thức những giây phút nhàn rỗi hiếm hoi giữa chốn thủ đô phồn hoa để nhâm nhi chiếc bánh “Madeleine” của đời mình. Tôi.......sinh viên Năm Nhất

Đại học- đó là cả một tương lai phía trước: khó khăn, thử thách thế nhưng cũng đầy cơ hội ,hy vọng đối với mỗi chúng ta. Một quãng đường có cả nỗi buồn, niềm vui và cho đến cuối cùng ta sẽ nhận ra rằng tất cả điều đó thật tuyệt vời và hạnh phúc. Những ngày tháng ôn luyện vất vả, đầy căng thẳng, mệt mỏi và áp lực chính là những “rễ đắng” để ta nhận lại những “trái quả” ngọt ngào, xứng đáng. Chính vì thế, khi được đeo trên mình tấm thẻ sinh viên của ngôi trường đại học danh tiếng, được chạm tay vào ước mơ ấp ủ 12 năm đèn sách, tôi như vỡ òa. Cảm giác ấy, có lẽ chỉ chính chúng ta mới có thể cắt nghĩa. Có thể vì ta vốn ngôn từ của ta ít ỏi hay vì chính ta cũng không thể phân định cảm xúc đó một cách rạch ròi. Một thứ gì đó cựa quậy trong lồng ngực tựa như một luồng sinh khí rạo rực sức sống đánh thức tuổi trẻ với bao hoài bão phía trước. Với một cô gái chập chững bước ra từ miền trung du để hòa nhập vào một thế giới muôn màu đầy cơ hội và cả những cạm bẫy, tài sản mà tôi có được không gì ngoài hai tiếng“Đại học”. 


Có nhiều người nói, Đại học không phải là tất cả, nó không phải là con đường duy nhất để dẫn đến thành công. Minh chứng cho điều đó là những bậc doanh nhân tài ba trên thế giới, họ đã đi lên bằng những trải nghiệm trường đời, bằng sự tích lũy kinh nghiệm sống mà không hề được đào tạo qua một trường lớp nào. Họ thật sự là nguồn động lực to lớn mạnh mẽ để tất cả chúng ta- những người trẻ khi vấp ngã sẽ tự đứng dậy và nhìn về phía trước. Thiết nghĩ, dẫu nhiều người nói rằng tấm bằng đại học giờ không còn giá trị như xưa nữa nhưng tôi tin “ Đại học” sẽ luôn tạo ra những điều khác biệt.
Cuộc sống ở nơi đây thật khác. Nó không có cái chầm chầm của ánh hoàng hôn còn vương vấn trên những bãi cỏ non dọc triền đê, không có mùi giòn tan của những hạt thóc mẹ phơi đầy sân những ngày gặt hái hay tiếng trẻ con tíu tít rủ nhau đi đánh chắt, thả diều inh ỏm cả xóm trong làn khói bếp ấm cúng của những bữa cơm gia đình. Đại học mở đầu cho cuộc đời tôi bằng hai tiếng “tự lập”. Đó là lúc chúng ta phải tự chăm lo, tự làm chủ và chịu trách nhiệm cho tất cả những việc mình phải làm. Và chính khi đó, đôi lúc tôi cảm thấy cô đơn và mệt mỏi. Thèm canh chua thơm tay mẹ nấu, thèm cái thô ráp đôi bàn tay đã đi qua bao thăng trầm của ngoại thường vuốt tóc tôi, và tôi thèm lắm cái hương vị xa xăm những năm tháng áo trắng tinh khôi tới trường với bao kỉ niệm đẹp. Nhưng trước khi đặt chân xuống đất Hà Nội, mẹ tôi đã căn dặn rằng: “ Sẽ có lúc con cảm thấy thật tuyệt vọng và trống trải nhưng đừng vì thế mà gục ngã. Cuộc đời còn nhiều thử thách khắc nghiệt hơn. Hãy mạnh mẽ và can đảm lên con yêu nhé!”. Có lẽ mẹ chính là động lực khiến tôi cố gắng từng ngày, để tôi dám đối diện với những bụi bặm nơi thủ đô phồn hoa kia, khác biệt hoàn toàn với những tưởng tượng đầy màu hồng mà tôi tự vẽ lên.
Học đại học không có nghĩa sau này chúng ta là người giỏi giang, thành công chói sáng. Đừng mong chờ rằng nơi đây sẽ đem đến cho bạn vô vàn tri thức quý báu. Đó chỉ là suy nghĩ của bạn thôi. Nếu cấp ba chúng ta được dạy về những con chữ, về tri thức của nhân loại thì đại học không như vậy. Nó mang đến cho chúng ta một môi trường, còn cuộc đời bế tắc hay “nở hoa” tất cả phụ thuộc vào mỗi cá nhân, vào những sự trải nghiệm, tìm tòi và học hỏi, thậm chí là cả những vấp ngã, tuyệt vọng.
Nhiều người nói rằng, tôi đã bị “thủ đô hóa”. Không phủ nhận điều đó nhưng cuộc sống đôi khi không theo như những gì chúng ta hoạch định. Nói đúng hơn, giữa guồng quay của cuộc sống xô bồ này, ngây thơ và khờ khạo sẽ giết chết bạn. Sẽ có lúc bạn không phải là chính mình, là một ai đó mà ta luôn tâm niệm rằng không được phép như vậy. Điều quan trọng chính là “giới hạn”. Chỉ cần nằm trong giới hạn và tầm kiểm soát, tôi tin mỗi việc chúng ta làm đều có những lí do chính đáng và đáng được trân trọng.


Tôi không biết chặng đường sắp tới của mình rồi sẽ ra sao? Còn bao điều bí ẩn về cuộc sống vẫn còn để ngỏ chờ tôi khám phá. Cuộc sống sinh viên xa nhà đầy vất vả nhưng không có nghĩa tôi sẽ buông xuôi, yếu đuối. Vì tôi luôn có niềm tin vào câu nói: “ Hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ngả sau lưng bạn”.


         Nhìn chiếc lá vàng chớm thu vừa lìa cành, nghỉ yên dưới lùm cây góc vườn, em chợt nhớ chị. Đặc biệt hơn, hôm nay lại là ngày lễ Thánh Anna, bổn mạng của chị và của cả em nữa. Mấy năm xa biệt, ngày em về, xót xa khi thấy chị nằm đó, dưới nấm mộ còn nguyên màu đất mới. Em không khóc, không gào lên nhưng nghe nhói đau trong lồng ngực chị ạ!
Nhà đông chị em nhưng chẳng hiểu sao chỉ có hai chị em mình là bố mẹ chọn đặt “Anna” làm tên thánh ? Chị lấy chồng xa khi em còn nhỏ, bao vất vả, lo toan chị gói ghém cho riêng mình. Em đâu đã hiểu hết những cái khó, cái khổ của chị. Tuổi thơ vô tư, em mong dài cổ, chờ cho đến những dịp lễ tết, để chị về sum họp bên ngoại, thế là em lại được rờ cái giỏ xách của chị, chỉ bởi trong đó: Chao ôi là bánh kẹo!



Hết những ngày thơ dại là những ngày em rời xa quê để theo đuổi giấc mơ học hành. Học thay cho phần của các chị luôn. Xưa nhà mình nghèo, lại đông anh em, bố mẹ đâu lo cho nổi. Các chị phải nghỉ học sớm nhưng lại có được tấm bằng thật quý. Chị cũng vậy, luôn “bằng lòng” và an nhiên sống hết mình với những gì Chúa ban. Không oán trách, không kêu than. Có lẽ cái sự chịu thương, chịu khó cùng sức chịu đựng của mẹ chúng ta phần nào đã chuyền thấm sang các chị. Còn em, vẫn chỉ là đứa út, tự ái thì nhiều mà chịu đựng thì ít. Ngày em cắp gói đi tu, các chị sững sờ tự hỏi: “Sao con út tu nổi ?” Vậy mà em vẫn đang tu đó chị ! Chỉ tiếc rằng ngày em trở thành hiền thê của Giêsu, chị lại ở một thế giới khác. Nhớ chị mà chỉ dám ngước mắt lên trời và tưởng tượng mình đang còn chị  cạnh bên.
Chị chẳng phải là mẫu người phụ nữ đẹp, chị cũng chẳng tha thiết làm đẹp bao giờ. Lúc nào chị cũng giản dị như tấm hình đen trắng lúc trẻ vậy. Nhưng trái tim người chị luôn rộng và đẹp lắm ! Nó không còn là bốn ngăn nữa nhưng còn hơn thế. Nội ngoại hai bên, chị luôn chu toàn phận dâu con. Một tay quán xuyến việc nhà, còn một tay lo cho chồng, cho con. Chị lo cho các em từng ly từng tí. Xóm giềng, hễ ma chay, cưới hỏi, chuyện vui, chuyện buồn chị chẳng quản ngại ngùng hy sinh thời gian… Chị là vậy, luôn hà tiện với mình nhưng rộng rãi với các người khác. Ngày còn sinh viên, thi thoảng chị lại dúi cho em vài đồng tiền nhà, tiền điện, em cầm mà thấy thương cái dáng cấp cong nhỏ bé của chị quá đỗi. Chị và anh mỗi tháng thay nhau ra cái ngã ba ấy đón em, rồi lại tất tả làm cho em tô bún nhét bụng, rồi còn gói ghém mang về cho bố mẹ. Lúc nào cũng thế!
Lần cuối cùng nghe giọng chị là ngày em “lên núi”- vào Tập viện. Chị băn khoăn lo lắng khi đứa lớn yêu người ngoại đạo. Chị hỏi ý kiến và nói em khuyên chúng. Nhưng em nói “tình yêu nó có lý lẽ của nó” em hứa sẽ cầu nguyện cho hai đứa sống hạnh phúc và yêu thương nhau, bởi ở đâu có yêu thương ở đó có Chúa và ngược lại. Chị ậm ờ phó thác rồi yên tâm hơn. Ngày đứa lớn cưới, may thay còn chị.
Sau đó không lâu, em cũng vui sướng lên kế hoạch, báo tin, gửi thiệp tới từng người thân yêu và bạn bè rồi chờ đợi mọi người đến chung vui trong ngày trọng đại của mình. Ở quê nhà, chị mừng vui khi hay tin em khấn dòng. Chị đặt vé, mua quà…chuẩn bị vào dự vui cùng em. Bỗng một tai nạn giao thông bất ngờ xảy đến, nó đã mang chị rời xa em mãi mãi. Là một gã say đã tông vào xe chị trên đường từ cửa hàng về nhà. Em khóc ròng rã cho đến ngày “cưới”. Những giọt nước mắt đọng lại như những dấu chấm hỏi không lời đáp. Dẫu trong dòng em đã được tiếp cận nhiều với những lý thuyết về Thánh Giá, nhưng khi phải đối diện với thực tế, em vẫn không thể lý giải được Chúa muốn nói gì với em ? Những đau khổ, những sự dữ, trái ngang tại sao cứ song hành chen lấn trong cuộc đời em và của biết bao con người khác nữa. Phải sau đó rất lâu, em mới nghiệm ra được rằng: nếu không có Ơn Chúa, có lẽ em đã không vượt qua nổi cho đến ngày hôm nay. Chúa bắt đầu tập cho em vác Thánh Giá chăng ?
Hôm ấy là một ngày giông bão khủng hiếp, em lặng đứng khi nghe giọng bố ở đầu dây bên kia, cũng là nói em cầu nguyện, nhưng là cầu nguyện cho linh hồn chị: Linh Hồn: ANNA. Chắc bố cũng đau lắm, mái đầu bạc tiễn mái đầu xanh sao có thể đứng vững khi không có Chúa giúp sức. Hai đứa Anna, bố đã mất một đứa. Ngày em khấn dòng, chị không bay vào dự lễ em được, nhưng em tin chị vẫn có mặt ở hàng ghế ghi tên thân nhân BH. Em tin, chị đang nhìn em từ Trời cao. Và sau nhiều ngày tràn mi thì hôm ấy em đã mỉm cười được chị ạ!
Hôm nay, lần đầu tiên em gửi lời mừng bổn mạng chị. Dẫu bao năm muộn màng và thiếu sót nhưng vẫn xin được nói ra. Mà chị…chị cứ yên tâm về gia đình và cả em nữa nhé! Sống một mình với Đấng em yêu mến, linh hồn và trái tim em luôn gần gũi chị, và em tin rằng nếu em có đang thực sự ở nhà với chị thì cũng không gần gũi đến thế đâu!
Dẫu ơn gọi của hai chị em ta khác nhau nhưng đều mang một mẫu số chung là phải “nên thánh” đúng không chị ? Chị đã làm tròn phận vụ của người con Chúa qua thiên chức làm mẹ làm vợ rồi đó. Sao chợt thấy chị giống chiếc lá đến thế ! Một chiếc lá lặng lẽ và âm thầm dồn tất cả những gì nắng Trời gởi trao vào đời mình để chuyển thành nguồn sự sống cho cây, góp đẹp cho đời. Mừng cho chị vì đã hoàn tất một cuộc hành trình hiện hữu sau những tháng năm liên tục đáp trả ân huệ của Chúa.
Chị !
Cám ơn chị đã tiếp sức mạnh và dạy cho em bài học về những đức tính của người phụ nữ: Đảm đang, trung hậu, quên mình vì người khác. Tất cả đều cần cho em trên hành trình dâng hiến phía trước. Ở trên đó, xin đừng quên em trước mặt Chúa chị nhé!


                                                                                                      Em của chị!

 Có một lần ăn đám giỗ nhà người bạn học cùng lớp, tôi tình cờ gặp một anh bạn giáo viên về hưu. Ngồi trong bàn ăn, anh ấy có nhiều chuyện để nói và kể cho cả bàn vừa ăn và cùng nghe. Tuy nói nhiều nhưng anh ấy cũng rất nhã nhặn và lịch sự. Thấy tôi làm dấu Thánh giá trước khi ăn, anh ấy đã để ý và hơi có chút tò mò về tôi…
Khi ăn xong, như thói quen mọi người đều ngồi lại bàn uống nước trà, ăn trái cây tráng miệng… Bất chợt anh ấy bắt tay tôi và hỏi:
-         Bạn là người Công giáo hay Tin lành?
-         Dạ thưa, tôi là người Công giáo. (Tôi niềm nở trả lời)
-         Bạn cho tôi hỏi một câu nhé?. (Anh ấy nói tiếp)
-         Dạ vâng, Anh cứ hỏi…(Tôi cũng vui vẻ trả lời)
-         Bạn là người Công giáo,bạn tin có tha tội, đúng không? (Anh ấy hỏi tiếp)
-         Dạ vâng, đúng vậy.
Thấy tôi trả lời một cách quyết đoán, anh nhẹ nhàng hỏi:
-         Thế thì tay tôi cầm một hòn đá, nhưng giả sử hòn đá ấy đầy tội lỗi và tôi ném hòn đá ấy vào một hồ nước. Nó(hòn đá) sẽ chìm xuống đáy hồ. Khi nó được tha tội và được sạch tội thì nó có được nổi lên lại trên mặt nước không? (Anh ấy hỏi)


Trong lúc anh ấy hỏi, tôi vừa nghe nhưng trong tâm tôi cũng đã thầm cầu xin Chúa Thánh Thần soi sáng. Nghe anh hỏi xong, tôi mỉm cười vui vẻ và nói:
-         Trước khi trả lời câu hỏi của anh, cho tôi hỏi anh một điều có được không?
Anh ấy cười và nhận lời:
-         Bạn cứ hỏi…
-         Anh có đạo không?(Tôi hỏi ngược lại)
-         Không .(Anh ấy nhanh nhảu trả lời)
-         Vậy anh là người lương dân, chắc có thờ cúng Ông Bà, Cha mẹ… chứ?(Tôi hỏi tiếp)
-         Vâng, đúng vậy, Tôi luôn giữ đạo hiếu làm gốc và hằng năm giỗ chạp cha mẹ ông bà tổ tiên đều có cả.(Anh ấy trả lời)
-         Thế anh có rước ông bà cha mẹ… vào mỗi dịp tết về không?
-         Có chứ…(Anh ấy trả lời nhanh…)
-         Vậy anh có tin là ông bà…có về vui cùng con cháu trong những ngày tết cổ truyền của dân tộc mình không?
-         Thời còn trẻ tôi còn” bán tín bán nghi” nhưng bây giờ…(anh ngừng lại một chút), nhưng bây giờ thì tôi tin là có.(Anh ấy trả lời rất lưu loát)
Tôi mỉm cười và nói:
-         Vậy là anh đã trả lời dùm tôi rồi đó, có nghĩa là anh tin gì sẽ có nấy…(và tôi bắt đầu câu chuyện). Kinh nhà Phật có câu”Linh tại ngã, bất linh tại ngã”(nghĩa là: "Tin thì có, không tin thì không có” và Tục ngữ ta có câu:”Có thờ có thiêng,có kiêng có lành”. Giáo lý đạo Công giáo tôi cũng vậy(và tôi bắt đầu kể Kinh Thánh) “Khi Đức Giê-su đang đi thì có hai người mù đi theo kêu lên rằng:”Lạy Con Vua Đa vít xin thương xót chúng tôi”. Khi Đức Giê-su về đến nhà thì hai người mù ấy tiến lại gần, Người nói với họ” Các anh có tin là tôi làm được điều ấy không?”. Họ đáp:”Thưa Ngài, chúng tôi tin”. Bấy giờ Người sờ vào mắt họ và nói:”Các anh tin thế nào thì được như vậy”. Mắt họ liền mở ra…( Mt10,27-30).
-          
Trở lại vấn đề hòn đá nhỏ tội lỗi kia cũng thế,anh tin gì sẽ có như vậy: "Vì đối với Thiên Chúa không có gì là không thể làm được”(Luca 1,37).
Nghe tôi nói xong anh ấy vui vẻ:
-         Tạm thời chúng ta mến nhau, hẹn khi nào chúng ta gặp nhau uống cà phê sẽ nói chuyện tiếp nhé.
Nói xong anh ấy bắt tay tôi và chào mọi người ra về…
Riêng tôi cũng rất vui vì nhờ ơn Chúa Thánh Thần trợ giúp mà hôm nay tôi trở thành một diễn thuyết viên “miệt vườn”, nói đúng hơn là một Giáo Lý viên giữa đời thường. Nhờ ơn Chúa Thánh Thần mà tôi đã vô tình làm một việc truyền giáo trước mặt mọi người lương dân ở đây.

Tôi ra về lòng đầy cảm tạ Thiên Chúa và trên môi luôn nhoẻn nụ cười.

VVYT 17-108





Hưng ngồi tựa vào tường, đầu ngửa ra sau, chốc chốc đưa điếu thuốc lên miệng hít một hơi dài. Anh ngồi như vậy cũng đã lâu. Trong khóm dứa, tiếng dế vẫn rền rĩ khiến màn đêm thêm tĩnh mịch, cô liêu. Bỗng anh vùi nửa điếu thuốc trên nền cát rồi đứng lên đi vào phòng; như hai lần trước anh lên giường nhưng không ngủ được … Thật buồn biết bao khi bị người yêu phản bội! Cảm giác chênh vênh, lạc lõng; Hưng mím chặt môi thêm chịu đựng, ánh mắt buồn vời vợi; anh lại mở hộp lấy ra điếu thuốc mới, … hít rồi lại vứt… rồi lại cho tay vào túi áo bóc hộp thuốc, rút điếu khác, khum tay mồi lửa …

……

- Anh có yêu em không? Thu, tay chống cằm nhìn anh hỏi.

- Chúng ta đã quen hơn hai năm nay, tình yêu của anh dành cho em, em không biết sao ? Hưng ngưng viết quay qua nhìn hỏi lại Thu.

Không gian trong phòng gần như chùng xuống …

- Nhưng sao có một điều em cầu xin anh mà anh không để ý tới lời em ? Thu vừa nói vừa ra vẻ hờn giận.

- Thu ạ, anh đã nói việc gì cũng được chỉ mỗi một việc theo em vô đạo(1) thì anh không thể !

- Tại sao ? Thu lại ra vẻ ngạc nhiên.

- Em biết rồi đó, ba mẹ anh chỉ có mình anh sao theo em vô đạo được. Cha mẹ sợ sau này không ai thăm nom, cúng bái, nhang đèn cho, việc này không chìu em được, hãy nghĩ lại mà thông cảm cho anh, em ạ!



Hưng nói như khẩn khoản cùng Thu nhưng cô một mực bảo ba mẹ cô buộc anh phải vô đạo thì mới chịu gả cô cho anh. Và rồi Thu và Hưng đành chia tay vì anh không nghe lời cha mẹ cô trở lại đạo. Thường khi Hưng cũng theo Thu đi xem lễ mỗi chúa nhật. Thấy cha mẹ anh rất sùng đạo Phật, đi đâu hay tìm mua về vài quyển sách giáo lý, vài quyển truyện kể Phật giáo cho anh, biết là không thể thuyết phục được mà sẽ còn làm cha mẹ buồn phiền nên anh không thưa chuyện theo đạo cùng Thu cho dù anh yêu cô thật lòng.



Không thấy Thu đến chơi nhà nữa còn Hưng thì rầu rầu. Vẫn biết hai trẻ đang giận nhau nhưng cha mẹ anh cố hỏi để nghe chính con trai mình thố lộ tâm tư nhưng rồi thế nào anh cũng lặng thinh. Từ đó ai nhắc đến đạo Công Giáo, anh bỏ đi nơi khác. Cũng từ đó anh đâm ra khó tính lúc thì xem Thu như thù địch, lúc thì lại bảo Thu là kẻ đáng thương. Anh vẫn không hiểu sao chỉ có chút việc như thế mà Thu đòi chia tay.



Bà Hải, mẹ Hưng đọc được tính của con trai mình, đã hết sức khuyên lơn. Những đêm anh một mình ngồi trầm ngâm với điếu thuốc, bà cũng đứng ngồi không yên. Bên rèm cửa phòng, bà dõi theo sợ anh quẫn trí mà làm điều không hay.



Bên nhà, Thu cũng thao thức. Cô liều chia tay Hưng để mong muốn ép anh vào ý định của mình. Cô tin mà phó thác tình yêu ấy trong Chúa. Cô biết Hưng yêu cô bởi không những cùng đi xem lễ mà anh còn học kinh và đọc Kinh Thánh nữa. Duy chỉ mỗi một việc vô đạo mà anh từ chối; anh sợ làm cha mẹ anh buồn nhưng nếu anh là kitô hữu thì vẫn phụng dưỡng cha mẹ thì sao gọi theo đạo Công giáo là bất hiếu được. Tuy nhiên cô vẫn lo sợ mất anh bởi tính anh thẳng thắn và rất tự ái.



Một tháng sau lấy lại tâm trí, Hưng hối hận vì bao công việc ở cơ quan đã bị trì trệ nhưng rồi anh sắp xếp mọi việc đều ổn thỏa nhanh chóng. Có lúc anh suy nghĩ vì sao công việc anh giải quyết nhanh chóng suôn sẻ, thuận lợi đến vậy. Anh còn nhớ có lần may mắn thoát nạn vào một buổi sáng khi trên đường đến cơ quan, lúc vừa qua khỏi ngả tư, suýt bị một thanh niên đụng trực diện nhưng anh tránh khỏi, hoàn hồn anh còn nghe lúc ấy như có một bàn tay vô hình mạnh mẽ xô người thanh niên đó ngã xuống đường. Anh cảm nhận có Chúa ở bên che chở cho.



Còn Thu, luôn tìm cách hỏi thông tin của Hưng từ những người quen. Một chiều trên đường về nhà, cô mừng rỡ hay tin Hưng vừa xin vào tham dự lớp giáo lý dự tòng và hôn nhân ở một giáo xứ nhỏ.





Giận Thu bao nhiêu anh lại càng mong học bấy nhiêu. Anh quyết tìm hiểu vì sao Thu bỏ anh chỉ vì anh không trở lại đạo? Thầy hướng dẫn lớp giáo lý ngạc nhiên khi thấy anh đến lớp học một mình trong khi mọi người đều có đôi. Dần dần anh lấy lại phần nào niềm vui. Lớp học thiết thực và sinh động, vị linh mục trẻ và một giáo lý viên đứng tuổi tận tình chia sẻ. Chắc có lẽ lời Thu nói làm anh suy nghĩ và bằng mọi cách anh muốn được có câu giải đáp qua những gì thắc mắc hơn nữa vì sao Thu bỏ anh mà luôn bảo đạo công giáo là đạo tình yêu, yêu thương hết mọi người? Ngày “tốt nghiệp” ai ai đều vui vẻ, nhìn thái độ, nét mặt mới thấy anh có niềm tin nơi Chúa. Thu âm thầm đến dự, nép mình sau một thân cây to để nghe anh phát biểu. Tuy sợ Hưng còn giận nhưng trong lòng cô thì hết sức mừng vui khi thấy anh thay đổi nhiều. Nay muốn quay lại với anh mới là một nỗi khó nhưng cô vẫn một lòng trông cậy ở Chúa. Chính vì biết Hưng yêu nên mới liều nói chia tay chứ Thu nhớ anh lắm.



Sáng sớm hôm ấy, mây từ đâu ùn ùn kéo tới, rồi mưa đổ xuống… Người đi đường vội tấp vào lề tìm nơi trú. Thu cũng nhanh chân bước vào mái hiên trước một dãy phố; cô đứng vẫy cổ áo ướt thì có ai đó chìa cho cô chiếc khăn. Nhìn bàn tay to khỏe, vẻ quen quen ngày nào, đoán ngay là Hưng, quá cảm động cô ôm chầm lấy anh trước sự tò mò của bao người đi đường. Hưng cũng xúc động không kém, cả hai xiết chặt tay như sợ phải xa nhau lần nữa. Tình yêu của họ nung nấu trở lại. Thế là những cuộc hẹn hò là niềm tâm sự trong những ngày tháng xa cách.

Thấm thoát họ đã xây dựng hạnh phúc được hai năm. Niềm vui nhân đôi khi ba mẹ Hưng tham dự ngày rửa tội của đứa cháu trai đầu lòng. Anh rưng rưng thầm cảm ơn Chúa đã ban cho anh trọn vẹn niềm yêu thương hạnh phúc. Thu là con dâu ngoan đã làm hài lòng cha mẹ chồng, cô quan tâm đến cả việc thờ phượng, ngày giỗ kỵ trong gia đình chồng vì thế mà ba mẹ Hưng ưng ý và càng ngày càng nghe gần gủi hơn với đạo công giáo. Mỗi tối, hai vợ chồng không quên đọc kinh cầu nguyện trong phòng riêng. Đối với Hưng, quyển Kinh thánh giờ là bạn đồng hành.



Mùa Giáng Sinh lại về trong lạnh giá nhưng Hưng nghe ấm áp vô cùng cũng bởi anh đã tìm về bên Chúa chính vào ngày Ngôi Hai xuống trần. Và hôm nay Lễ Kính Thánh Gia; đứa con thứ hai của anh tươi vui trong tà áo cưới sánh vai với chú rể cũng vừa là một kitô hữu lần bước vào nhà thờ …



x x x



Hưng tỉnh giấc khi con sáo trong lồng treo trước cửa cất tiếng hót líu lo. Anh không còn vội vã đến cơ quan như mọi ngày nữa mà dậy sớm đi lễ. Ngày mà anh mong ước dành nhiều thời gian hơn được ở bên Chúa giờ đã đến. Anh tin có Chúa trong đời nên anh đã vượt mọi gian khổ mà có được mái ấm ngày hôm nay. Ngoài việc chăm sóc cây cảnh; anh thường ngồi lại bên gốc phượng tìm đọc Lời Chúa.

Nắng đã lên cao tỏa sáng khắp vườn nhà. Trong bếp, Thu loay hoay lo nấu bữa cơm thịnh soạn để cùng vui vầy với các con, cháu về thăm ông bà cha mẹ của chúng vào ngày cuối tuần.
Được tạo bởi Blogger.