Lãnh Ơn Đại Xá trong 8 ngày đầu:

1.  Viếng nhà thờ từ trưa ngày 1 tháng 11 đến nửa đêm ngày 2 tháng 11.
2.  Hoặc viếng nghĩa trang trong vòng 8 ngày đầu (từ ngày 1 đến 8 tháng 11).
3.  Khi viếng, đọc một kinh Lạy Cha, một kinh Tin Kính, lãnh được một ơn đại xá và nhường lại cho các đẳng linh hồn.
4.  Xưng tội, rước lễ trong ngày hôm đó, cầu nguyện theo ý Đức Giáo Hoàng.
(nếu không xưng tội được đúng ngày lãnh ơn Đại Toàn Xá, thì có thể xưng tội trong 8 ngày trước hoặc trong vòng một tuần kể từ sau cái ngày lãnh ơn Đại Tòan Xá)
Các ngày khác trong năm, khi đi viếng nghĩa trang và cầu nguyện cho các đẳng, được hưởng ơn tiểu xá. Mọi tín hữu có thể lãnh đại xá, tiểu xá cho mình hoặc nhường lại cho các đẳng linh hồn.


Điều lệ lãnh nhận ơn xá:

1. Một ơn xá sẽ tạm tha tội chúng ta đã trót phạm.
2. Ơn tiểu xá là ơn được tạm tha xóa một phần nào tội vạ chúng ta đã phạm (thường là tội nhẹ).
3.  Ơn Đại Xá được tha hết mọi tội lỗi, tội trọng và tội nhẹ, với điều kiện phải xưng tội, rước lễ trong 8 ngày trước hoặc trong vòng một tuần kể từ sau cái ngày lãnh ơn Đại Tòan Xá.
4. Cả hai ơn đại xá và tiểu xá đều có thể nhường luôn cho kẻ đã qua đời, nhưng theo chỉ ý.
5. Kể từ TÔNG HUẤN GIÁO LÝ ÂN XÁ (Apostolic Constitution) của Đức Giáo Hoàng Paulô VI về các Ân Xá, thì ơn tiểu xá không có tính biểu hiện về thời gian, ngày hay năm..v.v. (lãnh bất cứ lúc nào)
6. Ơn Đại xá mỗi ngày chỉ được lãnh có một lần thôi, ngoại trừ lúc nguy tử.
7. Những ai muốn lãnh ơn đại xá, phải hội đủ những điều kiện sau đây: Xưng tội, Rước Lễ, và cầu nguyện theo ý Đức Giáo Hoàng, và phải chừa bỏ mọi bám dính quyến luyến tội lỗi, ngay cả tội nhẹ. Nếu không hội đủ điều kiện trên, thì chỉ lãnh nhận ơn tiểu xá.
[những ai muốn lãnh ơn xá, dù là tiểu xá, đều phải sống trong tình trạng Thánh Sủng, và mỗi năm ít nhất phải xưng tội 1 lần theo luật buộc, nghĩa là không vướng mắc tội trọng.]

Nguồn: https://gxdocmo.com


* Trong gian khổ có điều con nên tránh:

- Đừng điều tra "tại ai"? Hãy cám ơn dụng cụ Chúa dùng thánh hóa con.

- Đừng than thở với bất cứ ai. Chúa Thánh Thể, Đức Mẹ là nơi con tâm sự trước hết.

- Khi đã qua, đừng nhắc lại và trách móc, hận thù. Bỏ quên đi, không nhắc lại bao giờ và nói Alleluia! (ĐHV 700).

* Con tức tối sao không biện minh được với kẻ thù. Đừng lạ gì: "Họ sẽ giết các con như đã giết các tiên tri" (ĐHV 701).

* Nếu thể xác con căng thẳng, hãy tạm nghỉ. Gác bỏ các lo âu, con sẽ lấy sức lại và công việc kết quả hơn. Chấp nhận giới hạn sức khỏe của con là can đảm, biết săn sóc là khôn ngoan (ĐHV 707).

* Thời gian là một yếu tố quan trọng; khi một biến cố xảy đến,đừng hấp tấp lúng túng. Hãy suy nghĩ nhẫn nại đợi chờ, lắm lúc sau một đêm, con sẽ thấy sự việc khách quan và sáng suốt hơn (ĐHV 708).


* Hành động tốt và thinh lặng (ĐHV 711).

Một tâm hồn thánh thiện nọ, sau khi trải qua bao tháng ngày gian khổ cũng như những giây phút thành công, đã để lại những lời nhắn nhủ, đồng thời cũng là những kinh nghiệm sống rất đơn sơ và hữu ích sau đây. Chúng ta nên suy niệm và thực hành:

* Nghệ thuật điều khiển lưỡi.

Thánh Kinh có nói: “Miệng người khôn ngoan cất trong con tim. Trái tim kẻ dại bày ra ngoài miệng” (Huấn Đạo 21,26).

Hãy chuộng nghe hơn là nói, vì im lặng quý hơn nói. Nói ít thì khôn hơn nói nhiều. Nói ít mà nói đúng, nói hay thì hay hơn là nói nhiều nhưng nói bậy. Hãy chú ý: nói đúng vấn đề thì hơn là nói luôn miệng.

Những luật sau đây giúp điều khiển lưỡi chúng ta:

- Suy nghĩ trước khi nói.

- Biết nói bằng sự im lặng.

- Cầm giữ miệng lưỡi khi trái tim đang xao xuyến.

- Im lặng khi thấy mình quá ưa nói.

- Nói sau kẻ khác.

- Đừng bao giờ nói chốngđối kẻ khác.

- Bao giờ cũng nói tốt kẻkhác.

- Đừng bao giờ tìm cách tự bào chữa.

- Lúc nào cũng nói năng khiêm tốn.

- Không bao giờ nói trái sự thật.

- Luôn luôn thận trọng trong lời nói.

- Đừng bao giờ nói theo hứng.

- Im lặng đừng nói những lời chua cay khi trái tim bối rối và bị kích thích. Trong câu chuyện, "khi gió thổi bốc lên thuận chiều", hãy cầm hãm khuynh hướng "trút hết gan ruột ra".

- Cầm mình đừng nói những sai sót của bản thân. Biết giới hạn như vậy sẽ tạo được một nguồn hạnh phúc mới mẻ.

- Hãy kiểm soát giọng nói của bạn.

- Đừng tìm biết tin tức vì tò mò.

- Hãy nhớ lấy điều này làđừng bao giờ phàn nàn về chuyện gì, đừng chỉ trích ai, đừng than trách hoàn cảnh nào, cũng đừng phê bình sự vật gì hết.

- Đừng nói về mình, cũngđừng nói về những việc riêng mình.

- Nếu muốn nói về mình, thì chỉ tâm sự với một số rất ít người thôi.

* Im lặng là bài học hay nhất.

- Im lặng khi tức bực.

- Im lặng khi bị chỉtrích.

- Im lặng lúc bị từ chối.

- Im lặng lúc thất vọng.

- Im lặng lúc gặp cảnh vôơn.

- Im lặng khi cảm thấy lòng ghen ghét.

- Im lặng lúc bị người khác ghen ghét.

- Im lặng lúc bị phản bội.

- Im lặng khi được thỏa mãn.

- Im lặng lúc đau khổ mọi nỗi.

Hình như không có thực hành nào giá trị bằng sự im lặng. Im lặng cho ta thấy một sức mạnh tiềm tàng. Im lặng thu hút được sự tín nhiệm. Im lặng bảo đảm cho ta được sự kính trọng. Người dè dặt đúng mức là con người có dáng huyền bí, biểu lộ một vẻ tuyệt đẹp của tâm hồn.

Im lặng còn có một tính cách tích cực nữa. Nhiều khi im lặng không nói lại là câu trả lời hữu hiệu nhất, thuyết phục lòng người hơn trăm bài hùng biện.

* Cố gắng hơn tí chút.

- Nhẫn nại hơn tí chút để chấp nhận một người không hợp với tôi chút nào, nhưng tôi lại bó buộc sống với.

- Kiên quyết hơn tí chút để tiếp tục công việc này mà bổn phận đời tôi làm tôi cảm thấy chán ngấy.

- Khiêm nhường hơn tí chút để ở lại nơi Chúa dẫn dắt tôi tới, nhưng không mảy may phù hợp với ước vọng và chương trình của tôi.

- Biết lẽ phải hơn tí chút để chấp nhận người khác cùng với bản tính của họ, thay vì đòi hỏi họ rập theo khuôn khổ tôi thích.

- Khôn ngoan hơn tí chút để đừng làm phiền lòng người khác và ít nhúng tay vào công việc của họ.

- Can đảm hơn tí chút đểchịu dựng một biến cố đột ngột làm tôi mất bình an cách thâm sâu.

- Tươi tỉnh hơn tí chútđể không tỏ ra tôi bị trái ý.

- Bỏ mình hơn tí chút đểcố gắng tìm hiểu tư tưởng và cảm nghĩ của người khác.

Trên hết mọi sự, cầu nguyện hơn tí chút để kết hợp với Chúa trong trái tim tôi và bàn hỏi với Ngài.


HY: NGUYỄN VĂN THUẬN

Bài liên quan: Đức Hồng Y đáng kính người Việt Nam


Đã bao lần chúng ta thường tự nhủ với mình rằng được hiện diện trên đời là một diễm phúc. Nhưng có mấy ai trong chúng ta luôn chan chứa trong lòng niềm hạnh phúc này. Ta chẳng biết mình được Tạo Hóa mang xuống cõi đời này từ nơi đâu, bởi từ khi có ý thức, ta đã thấy mình đã “có” đây rồi, cùng với bao con người và sự vật khác hiện diện chung quanh. Ừ thì cũng có lúc ta hạnh phúc đấy: khi ta thành công, khi ta được đón nhận, khi ta được khỏa lấp bao nỗi khát khao mong chờ. Nhưng dường như bàn tiệc cuộc sống này còn mang đến trước mặt ta muôn vàn hương vị khác nữa, mà lắm khi chẳng làm ta thích thú mấy. Chúng cứ lởn vởn đó, vây bủa ta, bám lấy ta, đe dọa niềm hạnh phúc mong manh mà ta đang cố gắng nắm giữ. Biết bao điều hiện diện với ta đây: những tương quan, những sự việc, những biến cố… tất cả làm nên cái mà ta thường gọi là cuộc đời – một cuộc đời tại thế!



Cuộc đời cũng hệt như một cuộc chơi, nơi đó, có kẻ thắng người thua. Ai trong chúng ta cũng muốn mình là người chiến thắng, vì chiến thắng có nghĩa là mình có được nhiều điều, cuộc sống của mình cũng từ đó mà được đảm bảo hơn. Nhưng nghiệm đi nghiệm lại, ta thấy mình dường như luôn là kẻ chiến bại. Ta chẳng bao giờ có được điều ta mong muốn. Biết bao nhiêu điều tồi tệ cứ liên hồi xảy đến với ta. Ta vừa cố gượng dậy khỏi cơn đau này thì nhức nhối khác đã vội vàng ập đến. Cuộc đời như muốn tước đoạt của ta mọi thứ, như muốn ngăn cản bước chân ta tiến đến chỗ thành công. Nhìn bao nhiêu con người khác mỉm cười hạnh phúc, ta thấy tủi buồn cho chính bản thân. Ta cố gắng nuốt dòng lệ vào trong để đôi mi không bị những nhuốm buồn làm nhòa ánh mắt. Ta thèm khát một giây phút bình yên, muốn có được một khung trời ấm áp, dù là nhỏ nhoi thôi, nhưng cuộc đời vẫn phũ phàng khước từ ta mọi thứ. Đau!

Có đôi khi, ta thấy cuộc đời giống như một trò đùa của Tạo Hóa. Ngài dàn xếp điều này, sắp đặt điều kia, theo một ý định nào đó mà ta chẳng thể nào hiểu được. Ngài tạo điền kiện cho hai người gặp nhau, có với nhau biết bao kỷ niệm chẳng thể xóa mờ. Ngài làm phát sinh nơi họ một tình yêu nồng cháy. Đến khi tình yêu ấy chín muồi, thì Ngài lại khiến họ phải xa nhau, không thể cùng nhau bước chung một con đường nữa. Cuộc đời của từng người được Ngài lèo lái theo trăm ngàn chiều hướng, để rồi dẫn đến nguyên lý “hợp rồi tan”, vừa đau buồn, vừa làm tâm hồn người ta héo hắt. Có những khi Ngài cũng cho người khác được tơ vàng nối kết mộng uyên ương, nhưng Ngài lại không ban cho ta điều đó. Ta có cảm giác như Ngài muốn trêu đùa với ta, muốn đưa đẩy ta, khiến ta phải đau khổ thật nhiều. Dần dần, ta bỗng sợ ngay cả khi mình đang hạnh phúc. Ta sợ rằng ngày mai, niềm hạnh phúc nhỏ nhoi kia cũng bị tước đi mất. Cuộc đời vốn là thế mà: trớ trêu, nhiều ngang trái, lắm chua cay.

Sống trong cuộc đời, ta tự thấy mình chỉ như một chấm nhỏ li ti bé xíu. Ta bất lực hoàn toàn trước những sự việc xảy ra. Ta không thể làm chủ được mọi tình huống kéo đến bên đời. Ta không đủ quyền năng để tự khỏa lấp cho mình bao mộng ước. Ta cũng không đủ khôn ngoan để dàn xếp mọi sự theo ý ta. Mọi việc cứ như nằm xa tầm tay với của ta. Ta chẳng thể nắm giữ điều gì mãi mãi. Ta không thể có được điều mà Tạo Hóa đã định đoạt là không thuộc về ta. Dù ta có hận đời, trách đời, đời vẫn cứ im lặng và trôi đi mà chẳng buồn đoái hoài gì đến cảm xúc hay thắc mắc của ta. Ta có cố gào thét thật to “vì sao, vì sao”, thì cũng chỉ có mỗi mình ta tự cố tìm câu trả lời trong nỗi bất an, chán chường và ngao ngán. Ta được đặt vào trong cuộc đời với tất cả những đặc tính tréo ngoe của nó, chứ ta không được phép chọn một cuộc đời theo ý ta. Đơn giản chỉ bởi vì: ta không phải là Tạo Hóa. Thế thôi!

Có đôi khi ta thấy mình chẳng có tự do tí nào. Ta không được quyền chọn cho mình gia đình để sinh ra. Ta không thể chọn bố mẹ, anh chị em cho mình. Ta không thể chọn giới tính cho mình. Ta không thể chọn một thân xác cho mình. Ta không thể chọn những tài năng và tính cách cho mình. Ta không tự cấu tạo cơ thể cho mình. Ta không thể tự làm cho mình một bộ não thông minh hay ít chất xám. Ta cũng không chọn nơi để được sinh ra … Những điều đó dường như đã được dọn sẵn cho ta và ta chỉ có bổn phận phải đón nhận mà thôi, dù ta thích hay không, dù ta có đồng ý hay không.

Cuộc đời ném vào đầu chúng ta trái dừa. Người bi quan thì ngồi khóc lóc và than vãn. Còn người lạc quan thì tìm cách bổ trái dừa ra. Anh ta uống nước của trái dừa, ăn phần bên trong của trái dừa, lấy sọ dừa làm đồ trang trí và lấy vỏ dừa làm củi đốt để nấu đồ ăn. Cuộc đời ném cho chúng ta quả chanh. Người ngu dại thì trách đời sao chua chát. Còn người khôn ngoan thì lấy nước cốt chanh, pha với đường và nước, thêm một tí đá lạnh để làm món giải khát tuyệt vời. Thế đấy, mọi điều trong cuộc sống xảy đến tưởng chừng như là những bất trắc, đoạn trường, nhưng thực ra đều có giá trị của nó. Tạo Hóa vẫn ban cho ta quyền sử dụng những món quà Ngài dọn sẵn ấy thế nào tùy ý. Cuộc sống của chúng ta là một vườn hoa ngũ sắc ngát hương hoa hay những con đường tối tăm, đầy gai góc đá sỏi phụ thuộc vào thái độ của ta khi đón nhận nó. Tạo Hóa chẳng bất công với ai cả. Ngài lấy đi điều gì thì sẽ ban điều khác thế vào. Cuộc sống của ta không phải là một bảng điều khiển của Ngài, nhưng là cái do chính ta cùng với Ngài tạo ra. Chưa chắc người giàu có hay người thông minh, tài trí, gặt gái nhiều thành công hạnh phúc hơn người khác đâu, vì những điều này không là điều kiện tối cần thiết của hạnh phúc. Hạnh phúc phần lớn hệ tại ở thái độ sống của ta, cách ta đối diện với những khó khăn, những chọn lựa của ta trước mọi tình huống ngặt nghèo.

Nếu cuộc đời là một trò chơi, các bạn hãy chơi hết mình với một tinh thần hăng hái, ngập tràn lạc quan và hy vọng. Rồi bạn sẽ thấy, hiện diện trong cuộc đời này thật sự là một hồng phúc lớn lao. Các bạn hãy thử xem!


Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
Được tạo bởi Blogger.