DỌN ĐƯỜNG CHO CHÚA


Con dọn đường cho Chúa đến
Hay Chúa dọn đường cho con đi
Chúa vẫn hoài nhớ nhung, thương mến
Còn con, chẳng chút bận tâm chi

Chúa gõ cửa, và chờ con mở cửa
Con vô tư để Chúa cứ đứng ngoài
Chúa đến thăm con, không tần ngần, lần lửa
Con tìm đến Chúa, như chuyện cầu may



Chúa khát khao con, được thuộc về Chúa
Con khát khao mình là của trần gian
Chúa muốn là nơi cho con nương tựa
Con chọn thú vui đời làm chỗ dựa bình an


Mùa vọng nào cũng vang câu điệp khúc
Hãy dọn đường cho Chúa đến viếng thăm
Mà lòng con cứ chìm trong bể đục
Đam mê đời dẫn bước về xa xăm

Xin giúp con lòng nồng nàn yêu mến
Người yêu con đang đến rất khiêm cung
Rất kiên trung chờ người tình lỗi hẹn
Để nói lời thương xót rất thủy chung

Hương Nam

ĐẤM NGỰC

“Thiên Chúa có thể làm cho những hòn đá này trở nên con cháu ông Ápraham”.
(x. Mt 3,1-12)

Con vẫn thường vỗ ngực xưng tên
Mình là dòng dõi của những người thánh thiện
Cũng đã từng góp của, góp công, dâng hiến
Từng là thành viên hội đồng nọ, hội đoàn kia

Vẫn hội họp, vẫn công tác trọn bề
Vẫn đến nhà thờ, lễ kinh, thưa bẫm
Vẫn sốt sắng, ngoan ngùy, đằm thắm
Thế là công dân hạng nhất của Nước Trời

Có bao giờ con đấm ngực, Chúa ơi
Vì con đã đánh bóng đời thật tuyệt
Chúa không biết thì người đời sao biết
Con vẫn là con, với bao việc tốt lành

Có bao giờ con đấm ngực thói đành hanh
Cứ cao ngạo mình con dòng cháu giống
Mà quên đi phải thực lòng khiêm nhượng
Nhận tội mình, đánh lạc hướng tha nhân

Tiếng loa nào giục sám hối, canh tân
Chờ Chúa đến hãy dọn đường Chúa đến
Xin cho con biết nhìn mình hổ thẹn
Mau đổi đời thật lòng mến trong tim

Chúa có thể làm cho loài sỏi đá
Trở thành con cái thánh Abraham
Cho con nhớ mình không là gì cả
Nếu lòng không sinh hoa quả tươi xinh

Con vẫn thường vỗ ngực xưng tên
Đấm ngực anh em, ngực mình không đấm
Phút hồi tâm tội lỗi con nhiều lắm…
Quyết chừa thôi, con xin đấm ngực mình….

Hương Nam

XÓA


Con muốn xóa đi những vết xăm
Hằn sâu trên thịt da thâm tím
Dẫu là đau đớn hay ngây lịm
Xin cũng bằng lòng để đẹp xinh

Con muốn xóa đi những bóng hình
Hư danh ảo vọng trong tim kín
Sẽ không thương tiếc dù nhung mịn
Những hạt lung linh óng ánh ngời

Con muốn xóa đi những tội đời
Vết xăm đen đủi vào sâu hoắm
Linh hồn mê muội từ lâu lắm
Xin lại đền vàng của Thánh Linh

Hãy đốt trong con lửa mến tin
Cho lòng kiên quyết nên người mới
Việc làm khẩn cấp là thay đổi
Sám hối không là sám hối suôn

Xin hãy giúp con thắng nỗi buồn
Thắng cơn cám dỗ theo đường cũ
Cho đầy khát vọng nên người mới
Đón Chúa Giáng Sinh khấp khởi mừng

Hương Nam

Bài liên quan:


VỌNG MỘT ĐỜI NGƯỜI



Chúa đến rồi mà sao con chẳng biết
Bởi ngủ quên trong mê mải đường trần
Đời lâm lụy làm hư hại bản thân
Lỡ vùi lấp giữa ba đào nguy biến.


Con chìm sâu trong thói đời nham hiểm
Lợi lộc đời người tính toán hơn thua
Vươn lên cao khi cơn gió đổi mùa
Những lợi lộc thu về đầy kho lẫm.

Con lạc lõng trong chốn đời chìm lỉm
Mãi bơ vơ trong một cõi trốn tìm
Mùa lạnh về băng qua miền rét mướt
Trăn trở lòng mình ăn năn sám hối

Mùa Đông sang sao lòng buồn u tối
Nghe giấc đời len lỏi nỗi ưu tư
Chợt loa vang dẫn rõ lời ngôn sứ
Trong thinh không vang lên tiếng gọi mời.

Hai ngàn năm qua ý nghĩa canh tân
Nhắc chở đời con chuyển hóa những lần?
Tỉnh giấc đời giữa tâm tình mùa Vọng
San lấp lòng mình đợi chờ Chúa đến.

Con gạt bằng những ích kỷ vô tâm
San cho phẳng những núi cao lỗi lầm
Tay đấm ngực ăn năn niềm thống hối
Xin thứ tha nhiều, đời con lầm lỗi.

Chúa đến rồi mà lòng con cứ ngỡ
Tưởng giấc mơ trong năm tháng đợi chờ
Ôi xót xa sao lòng người nhỏ hẹp
Trở giấc đời con chuyển hóa cõi lòng.

Hoàng Công Nga

GIỮA KHUYA


Chúa gọi con hay chỉ là cơn sốt
Rét run người, đường đột giữa nửa khuya
Chuyện trước mắt là tan tác, chia lìa
Chỉ một thoáng phút giây như nháy mắt

Nỗi nhớ nào cứ hằng đêm quay quắt
Cũng thì hai giờ sáng vẫn không hơn
Nhớ chuyện đời là một kiếp mang ơn
Ơn tình yêu buổi khốn cùng thất vọng


Có phải đâu, nỗi nhớ lòng hoang trống
Mãi khát khao mong ngóng Chúa đến thăm
Đưa con đi tìm mới một chỗ nằm
Thôi thổn thức xa xăm dài kỷ niệm

Sẽ không còn loài rong rêu ô nhiễm
Cũng chẳng còn hạt cát biển vô danh
Đồi cát xinh gió thốc thổi tan tành
Hương muối mặn đóng băng ngày dĩ vãng

Cơn sốt đậm nhắn lời tình hết hạn
Vạn người thân hóa đá triệu người dưng
Chẳng có gì là chung thủy, thủy chung
Chỉ có Chúa mới vô cùng chung thủy

Hai giờ sáng không là giờ ủy mị
Nhưng là giờ của chân lý, công minh
Tuần phiên ơi hãy nhìn lại chính mình
Còn chút yêu trung trinh nào cất kỹ

Chúa đang chờ cảm ý một đời yêu

gã tuần phiên


TẬP ĐI


Con đã tập đi ngày còn thơ bé,
Bao nhiêu lần té, té đứng, té ngồi
Rồi đi được, rồi chạy nhảy, rong chơi
Tung tăng vui dưới bầu trời xanh ngát

Con cứ tưởng là mình đi vững chắc
Có ngờ đâu cứ vấp ngã đau thương
Chút lao đao khốn khó giữa đời thường
Đủ xô con nghiêng rồi nghiêng đến quỵ

Con cứ tưởng mình đi dài thế kỷ
Có ngờ đâu chỉ một thoáng thoi đưa
Tuổi xế chiều tập đi lại như xưa
Mà có lẽ mấy năm chưa đi được

Con bỗng nhớ chuyện đời người xuôi ngược
Có một thời dừng bước để gẫm suy
Để nhìn lại những con đường đã đi
Nhiều nhiều quá những lối về ngõ cụt

Tạ ơn Chúa phút dừng chân bỏ cuộc
Thôi con đường quen thuộc kiếp phù sinh
Ngồi trong đêm lòng rất lặng, rất thinh
Mà tập đi con đường tình hy hiến…

gã tuần phiên

NGƯỜI DỌN ĐƯỜNG


Trong hoang địa
Người dọn đường... Ngôn sứ
Ăn châu chấu uống mật ong, mặc da thú
Từ sa mạc nắng nóng
Đang dọn đường cho Đấng đến sau Ông
Đấng-Đến-Sau là con Chúa toàn năng
Ông hô lớn ”Hãy dọn đường cho thẳng
Đồi núi cao...bạt phẳng
Thung lũng sâu...hãy lấp cho đầy
Đường quanh co...uốn lại cho ngay
Đón Chúa đến.”

Tiếng kêu ấy 2000 năm có lẻ
Vẫn vọng vang giữa cuộc đời nứt nẻ
Những hố sâu chia rẽ
Những đố kỵ ghét ghen
Những quanh co dối trá

Ai đã sẵn sàng
Đón Chúa đến bằng con đường thênh thang
Bạt cho phẳng..lòng tự cao tự đại
Bằng hòa nhã và cuộc sống khiêm nhu
Thung lũng sâu…hận thù
Lấp đầy lên bằng…yêu thương tha thứ
Đường quanh co..gian dối
Uốn cho thẳng bằng sự thật chân thành
Để Chúa đến giữa một tấm lòng thanh
Để Chúa đến giữa tâm tình con thảo.


Dzuy sơn Tuyền


ĐÓN CHÚA


Rộn rã hân hoan đón Chúa Trời
Thiên Thần vang tiếng chúc muôn nơi
Vinh danh Thiên Chúa, trời cao thẳm
An phúc thế nhân, đất rạng ngời
Ai hỡi dọn đường luôn thẳng lối
Người ơi hối tội mãi không thôi
Sẵn sàng vui đón mừng Con Chúa.
Ngự giữa hồn ta mãi suốt đời.

Dzuy sơn Tuyền

Bài liên quan:
Chùm thơ dọn lòng, đón Chúa của nhiều tác giả

CHÚA VỀ !


Chúa về !
như cơn mưa chợt về trong nắng hạn
Để đất hồn con lên những búp non xanh
Để cây hoang chợt nẩy lộc đâm cành
Để suối khô tràn dòng xanh nước mát



Chúa về !
Để lòng con qua bao mùa héo hắt
Tìm được niềm vui, hy vọng nở hoa
Mảnh đời con chợt tươi sáng ngọc ngà
Chân mở lối thênh thang đường đi tới


Chúa về !
Như anh sao đêm chợt về trong đêm tối
Thắp đời con dài những tối mênh mang
Sáng ấm lên ngày xuân mới huy hoàng
Tim reo hát khúc tình ca rộn rã

Chúa về !
Cho đời hoang bát ngát xanh màu mạ
Vết hoang tàn giờ thay thịt đổi da
Vầng khăn tang từng phủ trắng muôn nhà
Nay tiếng hát, nụ cười vang khắp ngõ

Chúa về !
Như cánh bồ câu từ miền đất lạ
Mang cành non về nhắn gởi tin vui
Đã qua rồi cơn hồng thủy dập vùi
Một đất mới một trời tươi khai mở

Chúa về !
Như ông chủ tìm đến nhà tôi tớ
Như Đức Vua đi tìm gặp thứ dân
Căn nhà hoang thân tội lỗi ngập tràn
Bổng bừng dậy tin yêu niềm vui mới

Chúa về !
Cho con thỏa bao năm chờ tháng đợi
Sương hồng ân tuôn đỗ tự mây trời
Mắt mõi mòn thôi giọt đắng tuôn rơi
Lòng ca hát khúc tân ca hớn hở

Chúa về !
Để nối lại những chuyện tình duyên nợ
Cho đất trời thôi cách biệt từ đây
Để hôm nay và đường tới tương lai
Tình Chúa, tình người thắm nồng mãi mãi !

Sơn Ca Linh

MÙA VỌNG CHO QUÊ HƯƠNG

“Bên bờ sông Babylon
ta ra ngồi nức nở mà tưởng nhớ Sion”
(Thánh Vịnh 136, 1)


Một ngày ta chợt thấy
Người đi giữa phố phường
Trong vợi vời ánh mắt
Lấp lánh mộng hồi hương

Trong mắt người ta gặp
Chút gì của riêng ta
Chút gì riêng chỉ có
Trong mắt kẻ xa nhà

Một ngày ta lặng lẽ
Bên bờ Babylon
Nghe trong ta nức nở
Bao vọng ngóng mỏi mòn

Quê hương thành đất khách
Dằng dai cuộc lưu đày
Bóng chiều rơi trên mắt
Huyền cầm lơi trên tay
Quê hương xa ngút ngát
Thời vọng niệm gấm hoa
Trong chập chùng tản lạc
Trong hỗn độn mù xa...

Vẫn từng ngày nuôi mộng
Ngày gặp lại cố hương
Khi cửa Trời mở rộng
Khi mây tầng mưa sương

Vẫn từng ngày ngóng đợi
Quê hương ta chuyển mình
Quê hương mùa cứu rỗi
Quê hương Đấng Cứu Tinh

Quê hương mùa nắng mới
Quê hương ngợp bình minh

Lm. Giuse Maria Cao Gia An
Roma – Mùa Vọng 2014


HÃY DỌN ĐƯỜNG


Tâm tình chờ đợi con hôm nay
Mùa Vọng mừng reo sướng ngập đầy
Bác ái thi hành chớ biếng nhác
Yêu thương phục vụ luôn hăng say
Núi cao bạt đẽo san bằng phẳng
Thung lũng vun đầm lấp thẳng ngay
Sửa đổi tâm hồn thật sạch đẹp
Dọn đường Chúa đến. Ôi, vui thay !

Suy niệm CN II MV Mc 1, 1 - 8
Lm.Đam Khuất Dũng sss

MAU DỌN NHÀ


Mau dọn nhà đón mừng vị thượng khách
Từ trời cao xuống đất thấp viếng thăm
Kìa Người đến trên lối đi cực sạch
Cực tinh tuyền, trong vắt tận chân tâm

Mau dọn nhà cho Người vui trú ngụ
Chút đơn sơ vừa đủ nét thanh tao
Lòng mến thương như tình đương chớm nụ
Duyên đất trời ngây ngất phút kết giao

Mau dọn nhà cho Người thương dời chuyển
Cõi thiên đường thánh điện xuống nơi đây
Cả Ba Ngôi sẽ thường hằng bất biến
Trong lòng em chân, thiện, mỹ đắm say

Mau dọn nhà cho Người vui hạnh phúc
Thỏa lòng yêu đôi bờ vực cách xa
Từ nay thôi tháng năm dài mơ ước
Có em rồi trong kiệu rước ngàn hoa

Mau dọn nhà, nhé em, Người đang đến
Nụ tầm xuân xanh biếc nở hồn nhiên
Đức công minh trùng phùng lòng thương mến
Em khiêm quì mừng hạnh ngộ thần duyên

ả giang hồ

SÁM HỐI VÀ THANH TẨY


Tuần II Vọng B
“Có Đấng quyền thế hơn tôi, đang đến sau tôi, tôi không đáng cúi xuống cởi quay dép cho Người”
(Mc 1, 1-8)

Này đây ngôn sứ của Ta
Dọn đường sửa lối từ xa đến gần
Từ nơi hoang địa xa xăm
Về trong cô lặng nội tâm một mình
Người là ngôn sứ công bình
Ăn châu chấu, uống mật ong rừng lớn lên
Lông lạc đà, áo che thân
Bôn ba đôi gót chân trần báo tin
Ăn năn sám hối thật tình
Nhận ơn Thanh Tẩy trầm mình Jordan
Ngày cứu rỗi đã đến gần
Người nên cao trọng bội phần hơn Gioan
Dừng thôi những cuộc lạc hoan
Lắng lòng khiêm nhường hồi tâm trở về
Bỏ đi điệp giấc đam mê
Công minh sống giữa bộn bề nhân gian
Ơn Thánh Tẩy đẹp vô vàn
Nên cung điện Chúa rỡ ràng giáng sinh
Khởi đầu cho một chuyện tình
Nhân gian cùng với thiên đình giao duyên


Mic. Cao Danh Viện


MƯA BUỒN CHIỀU VỌNG


Vọng đến con còn đứa bé hư
Bao năm Cha đợi vẫn ngần ngừ
Vọng là Cha vọng, con đâu vọng
Nghịch lý muôn đời chốn thế cư!

Vọng đến rồi đi có thấy chi
Đường cong lối quẹo vẫn ôm ghì
Đồi cao lũng thấp còn chưa bạt
Khúc khuỷu gập ghềnh những lối đi

Nào Vọng, nào Chay, ngóng với mong
Đợi chi đợi mãi héo hon lòng
Qua đi ơn Chúa theo dòng nước
Đục mãi đâu còn biết đến trong!

Mưa gió về theo mỗi Vọng buồn
Mơ hồ, chuông lẫn dưới mưa tuôn
Đường trần mỏi gối nghe lòng lạnh
Lãng tử chiều nay nhớ cội nguồn.

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

NHƯ HOANG MẠC CHỜ MƯA


Con đốt đuốc soi tìm mình trần trụi
Giữa nẻo đường trần thế đứng lơ ngơ
Tháng năm trôi mòn mỏi đã mệt phờ
Mà đêm tối mịt mù màu hoang vắng

Chúa trồng con đâu mong tìm quả đắng
Trắng tay hoài dầu ân phúc no dư
Bao chuyến qua còn đứng mãi chần chừ
Còn lưỡng lự? Còn ngần ngừ nấn ná?

Con tự hỏi sao còn chưa đáp trả?
Khi lòng hoài khát vọng những cao siêu
Khi bâng khuâng trống vắng biết bao chiều
Tìm chi đó, đợi chi mà quyến luyến

Như hoang mạc chờ mưa về thỏa nguyện
Đất khô cằn mong sương sớm thâu đêm
Con đợi Ai hồn chín nẫu ngọt mềm
Xin kíp đến Ai kia Người hãy đến

Trời cao hỡi sương sa Người đáng mến
Mưa nguồn về tuôn đổ Đấng Công Minh
Con nay đang hoài khao khát ân tình
Mùa trông đợi tím mong chờ khát vọng.

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

MÙA VỌNG CỦA LÃO TUẦN PHIÊN


Con thèm chút gió ngoài sân
Chút hoa lá, chút nắng gần, mây xa
Thèm bước đi, tuổi ngọc ngà
Thèm sao sức sống bao là hồn nhiên

Thèm vì góc nhỏ rất riêng
Trơ vơ một chỗ bên hiên cuộc đời
Ngó ra cho hết kiếp người
Có thèm đành chịu đổi dời được đâu

Ngồi hôm nay, chờ mai sau
Nhớ bao tội lỗi, nghe bao ân tình
Chúa yêu từ buổi bình minh
Còn yêu đến lúc một mình cô đơn
Chẳng oán trách, chẳng giận hờn
Bao dung, từ ái vô ngần thứ tha

Ngồi nghe gõ nhịp giang hà
Thuyền đời đã sẵn về xa mịt mùng?
Ngồi chờ tiếng vọng ba chuông
Tuần phiên nức nở nỗi buồn, niềm vui

Một chuông quá khứ chôn vùi
Hai chuông thương tiếc ngậm ngùi tiễn đưa
Ba chuông về lại Quê Xưa
Cội Nguồn Hiện Hữu vào Mùa Yêu Thương

Ba Chuông


DỌN ĐƯỜNG ĐÓN CHÚA

(Cảm nhận từ TMCN B Vọng 2,Mc1,1-8)


Như tiên báo bao ngàn năm trước
Thánh Gio An đã được sai đi,
Rao tin: cứu độ tới kỳ,
Ăn năn thống hối trở về cùng Cha.

Thánh tuyên bố: Con Cha sẽ đến,
Phép Rửa Người: ân điển Thánh Linh
Người là chính Đấng Cứu Tinh
Quyền năng, phép tắc, nặng tình xót thương.

Là tín hữu trên đường sống đạo
Mùa Vọng về loan báo Tin Mừng,
Dọn lòng thanh sạch, hiến dâng,
Dọn đường đón Chúa, cậy trông phúc lành…

Thế Kiên Dominic


TÂN NIÊN PHỤNG VỤ


Tân niên phụng vụ lại vừa sang.
Mùa Vọng hàng năm: phải sẵn sàng:
Hồn xác sạch trong, chăm khấn nguyện,
Tâm tư tỉnh thức, khỏi hoang mang.
Huân công tín đức: mong toàn thắng,
Thừ thách gian nan: chẳng chịu hàng.
Mừng lễ Giáng Sinh: còn vọng tới
Nước Vua Cứu Thế đại vinh quang…

Thế Kiên Dominic

MẦM SỐNG ĐẠO C1

(Nghe, đọc, suy tư)

Hai yêu
Người Kitô hữu nguyện trung thành,
Tin cậy tình thương Chúa Chí Linh.
Mến Chúa, yêu người như luật dạy
Và luôn ngưỡng vọng phúc trường sinh..

Man na mới
Thời Cựu Ước Man na dân chế biến
Thành món ăn đủ hương vị ngon lành.
Và ngày nay, Chúa ban Bánh Trường Sinh.
Cùng Lời Chúa, dưỡng nuôi người tín hữu.

Ánh ngày mai
Thất bại, khổ tâm trong quá khứ
Quên đi để tiến bước hiên ngang.
Tương lai sán lạn đều căn cứ
Dĩ vãng bỏ quên, không bẽ bàng.

Ba điều giản đơn
Ba điều chính yếu giản đơn.
Phải làm, phải giữ, xin ơn độ trì.
Ai ơi! Luôn phải nhớ ghi.
Trung thành giữ đạo, ắt thì Chúa thương

Thế Kiên Dominic

ĐÁP LỜI MỜI GỌI


Gioan Tẩy Giả kêu mời,
Mọi người dương thế đổi đời tận căn.
Bỏ đi lòng dạ kiêu căng,
Cuộc đời quá khứ, bao năm gian tà.
Trở về gặp lại người Cha,
Cùng bao kẻ khác như là anh em.
Chính nhờ biết sống mọn hèn,
Chẳng cho tự phụ bôi đen trí lòng.
Xác hồn luôn được trắng trong,
Lại còn chan chứa mênh mông ân tình.
Vũ hoàn thoát khỏi chiến chinh,
Muôn loài vui hưởng hòa bình tình thương.
Đây là cách thế dọn đường,
Cho Chúa ngự đến trên dương gian này.
Mọi người được sống sum vầy,
Khi lòng ai nấy tràn đầy tình thương.

CN 2 MVNB 10/02-2017
Hai Tê Miệt Vườn

CÁCH THỨC DỌN ĐƯỜNG


Bạt đi tự phụ kiêu căng,
Loại trừ hành động hung hăng hại người.
Ta cần sám hối, đổi đời,
Bỏ đàng tội lỗi, xa rời dối gian.
Đây là cách thế dọn đàng
Ngõ hầu đón Chúa, lòng tràn sướng vui.
Quá khứ, tội ác chôn vùi,
Bất công thù oán đẩy lùi thật xa.
Từ nay ta sống chan hòa,
Với bao kẻ khác: đậm đà lòng nhân.
Chính nhờ luôn biết thực hành,
Những điều Chúa dạy nhiệt tình hăng say.
Biết đem khối óc bàn tay,
Dựng xây thế giới đẹp hay mọi đàng.
Mọi người từ giã trần gian,
Đến quê thiên quốc ngắm nhan Chúa Trời.

CN 2 MVNB 10/02-2017
Hai Tê Miệt Vườn

XIN TỈNH THỨC

Dụ ngôn 10 cô trinh nữ


Con vẫn biết phải sẵn sàng tỉnh thức
Mà “Ba Thù” lại dỗ giấc u mê
Thế gian kia nham hiểm thiếu chi “Nghề”
Xác thịt nọ buồn thay hùa phản bội



Để tỉnh thức, dẫu ngược dòng phải lội
Đường thênh thang từ chối lối hanh thông
Đèn thắp lên phải sẵn hũ dầu hồng
Phải đất tốt sẵn sàng cho giống tốt

Phải là muối là men nhào trong bột
Đợi Chủ về bất chợt dẫu canh ba
Hai yến kia thành bốn yến thật thà
Đừng dại dột biếng lười đem cất giấu

Con tự nhủ lòng mình đời tranh đấu
Cửa hẹp đây, khổ giá đấy kiên gan
Lời Chúa soi tỏ lối chiếu đêm ngàn
Mặc ngu dại đời cười chê chỉ trích

Sống tỉnh thức chẳng ai mà ưa thích
Nhưng đời người chỉ một kiếp nhân gian
Đến rồi đi nếu chọn sống an nhàn
Ngày nhắm mắt muộn màng trong hối tiếc

Xin tỉnh thức dẫu một đời thua thiệt
Chọn nước Trời thay cám dỗ êm nhung
Theo dấu xưa Thầy Chí Thánh oai hùng
Ngày Chủ đến hân hoan con tỉnh thức.

Giu-se Nguyễn Văn Sướng


SAO KHÔNG TỈNH THỨC

“Phúc thay tôi tớ sẵn sàng
Chủ về cửa ngõ khẽ khàng mở ngay”

Một đời tốt xấu phơi bày
Khởi đầu, kết thúc, rủi may dễ gì!
Trần gian đã đến, phải đi
Trước, sau, trần trụi mang chi hồn hề?
Phù vân kết tụ mê mê
Một cơn gió thoảng ê chề tan nhanh
Những yêu phú quý công danh
Những ham địa vị những tranh lợi quyền
Cái gì chân lý uyên nguyên
Cái chi vĩnh cửu nhiệm huyền…hơi đâu!
Rồi ra cuộc sống phai mầu
Đèn không dầu đốt đêm sâu mịt mờ!

Sao không tỉnh thức đợi chờ
Ngày về Chủ đến ước mơ thỏa nguyền.

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

CANH THỨC

“Anh em hãy coi chừng, hãy tỉnh thức!” (Mc 13, 33)


Ta đâu thể đổ thừa cho con rắn
Khi ta không canh nổi mảnh vườn đời
Cũng đâu thể đổ thừa cho cây cấm
Khi ta mặc tình thả lỏng buông lơi
Khi mở mắt đã thấy ta trần trụi
Và vườn xưa đổ vỡ tàn hoang
Tự ta chuốc vào ta bao nhuốc tủi
Bởi lòng không canh thức sẵn sàng


Ta đâu thể đổ thừa em: cám dỗ!
Khi lòng mình vốn đầy rẫy tạp nham
Ta là rơm, và cũng ta là lửa
Âm ỉ cháy hoài bao cuồng vọng bất kham

Vườn đời vẫn lung linh vườn trái cấm
Và trong ta bao vẫy gọi thậm thì
Như một chiếc thuyền nan dễ đắm
Trên biển đời nhiều giông gió, ta đi...

Ta đi mãi, vẫn trăm năm nỗi khát
Trê phận người nhiều yếu nhược mong manh
Ta mong mãi, vẫn đời tản lạc
Vời vợi xa mộng ước viên thành

Nên mùa mãi trong ta mùa vọng ngóng
Mỗi nhịp đời một nhịp đợi. Khôn ngơi...
Mong Người đến giữa cuộc trần cháy bỏng
Thánh hóa ta bằng dịu ngọt sương trời

Ta về với mùa về thao thức
Đốt đời lên trong thơm ngát hương trầm
Trong lặng lẽ lời kinh và ánh nến
Dọn đời như máng cỏ âm thầm

Đêm canh thức ta cầm đèn đón đợi
Mời Người vào giữa loạn lạc đời ta
Đêm sẽ sáng bừng lên mùa nắng mới
Có Người, sa mạc cũng nở hoa

Lm. Jm. Cao Gia An,
Jerusalem – Mùa Vọng 2013


Kiên nhẫn không phải là điều gì đó thụ động. Kiên nhẫn giải phóng chúng ta khỏi tâm trạng thất vọng. Nó giúp chúng ta kiểm soát các cảm xúc của mình, tạo khoảng trống cho lý trí suy nghĩ, lượng giá và đưa ra các phán đoán sáng suốt.

Triết gia Hy Lạp Aristotle có nói: “Kiên nhẫn chịu đựng thì đắng cay, nhưng hoa trái của nó thì ngọt ngào”. Nhân vật có tầm ảnh hưởng bậc nhất trong cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật, Isaac Newton, xác nhận điều này khi ông bảo, “Nếu tôi có khám phá ra những điều có giá trị, thì ấy là do bởi kiên nhẫn chăm chú quan sát nghiên cứu, hơn là do bởi tài khéo của mình”. Tác gia người Anh, Chaucer lại ca tụng tính kiên nhẫn như là “đức tính trổi vượt”.


Tuy thế, trong xã hội của chúng ta, một xã hội thay đổi đến chóng mặt, tính kiên nhẫn không phải là một đức tính dễ kiếm, dễ thấy. Công nghệ đã gia tăng tốc độ của việc tìm kiếm và tiếp cận thông tin (information highway). Thế nhưng, một trật, nó cũng triệt tiêu luôn cả tính kiên nhẫn của chúng ta. Các nhà nghiên cứu chỉ ra rằng, để tải xuống một video, hầu hết chúng ta sẽ chẳng đủ kiên nhẫn để đợi quá vài giây. Nhiều người thích thú chọn chơi các game tốc độ nhanh, cảm giác mạnh hơn là nhâm nhi thư thả đọc một cuốn sách. Chúng ta đã quá quen với các dịch vụ chuyển phát trong ngày và các loại điện thoại thông minh có thể kêu xe tức thì, đến độ càng ngày tính kiên nhẫn của chúng ta càng trở nên tệ hại hơn.

Công nghệ hiện đại thực sự là một phúc lợi đa chiều. Chúng ta có thể thu gom được cả núi sự kiện. Thế nhưng điều ấy không đồng nghĩa với việc chúng ta có thêm được sự hiểu biết. Ngay cả trong các mối liên hệ thân tình, cá nhân, công nghệ hiện đại vừa trợ giúp mà cũng vừa là cản ngại nữa. Với tốc độ ánh sáng, chúng ta có thể kết nối với bất kỳ ai trên trái đất này. Thế nhưng, việc kết nối tức thì này, nhiều lúc, lại khiến chúng ta quên mất, không tương tác gì với người ngồi cùng bàn ngay bên cạnh chúng ta.

Thật không may, vì muốn cái gì cũng phải được thoả mãn, đáp ứng tức thời, người ta rất dễ coi kiên nhẫn, kiên trì như là thứ phẩm chất quá đát, lỗi thời. Kiên nhẫn xem ra chỉ đơn thuần là một kỹ thuật để kiểm soát sự thất vọng của chúng ta, mỗi khi chúng ta không có được điều chúng ta muốn, vậy thôi. Kiên trì dường như chỉ là một cách để kềm hãm sự vui thú và trì hoãn ham hố của chúng ta lại mà thôi. Thế nhưng, tất cả những điều này chẳng đúng.

Kiên nhẫn không phải là điều gì đó thụ động. Kiên nhẫn giải phóng chúng ta khỏi tâm trạng thất vọng. Nó giúp chúng ta kiểm soát các cảm xúc của mình, tạo khoảng trống cho lý trí suy nghĩ, lượng giá và đưa ra các phán đoán sáng suốt. Thiếu kiên nhẫn, chúng ta sẽ đạp đổ tất cả, sẽ phá nát các mối liên hệ. Như hồng y Fulton Sheen có nói, “Kiên nhẫn là sức mạnh, là năng lượng. Kiên nhẫn không phải là sự thiếu vắng hành động; đúng hơn nó giống như một cuộc hẹn giờ. Kiên trì, kiên nhẫn chọn đúng lúc, đúng thời điểm để hành động, theo đúng các nguyên tắc lương thiện và bằng các cách thức tốt lành”.

Đức nhẫn quan trọng cho đời sống Kitô hữu của chúng ta đến độ, Giáo hội dành riêng ra một mùa trong chu kỳ phụng vụ để đào luyện chúng ta về điều này. Thiên Chúa đã dọn dẹp, chuẩn bị sẵn sàng đâu vào đó cho sự kiện vương quốc của Người hiển trị. Người đã sai Con Một của Người nhập thể, sinh bởi Đức Maria tại Bê-lem. Chắc chắn sẽ có một ngày cùng tận của dòng lịch sử. Khi ấy, Đức Kitô sẽ giáng lâm trong vinh quang, tỏ bày trọn vẹn vẻ uy hùng của Vương Quốc Thiên Chúa. Thế nhưng, chẳng ai, ngay cả các thiên sứ trên trời, cũng chẳng biết khi nào thì Đức Kitô sẽ lại đến một lần nữa. Bởi vậy, chúng ta phải đợi chờ – kiên nhẫn chờ đợi.

Trong Mùa Vọng, Giáo hội cho chúng ta thấy gương của nhiều nhân vật, nhiều con người đã chờ đợi Chúa thực hiện lời hứa của mình. Bà Êlisabét đợi chờ ngày hạ sinh Gioan Tẩy Giả. Mẹ Maria và thánh Giuse đợi chờ ngày Giêsu ra đời. Ông Simêon và bà Anna ở gần đền thờ Giêrusalem, kiên nhẫn chờ đợi Đấng Mêsia. Các nhà chiêm tinh chờ đợi, ngóng trời ngóng đất tìm dấu, tìm giờ Vị Thượng Trí, Đức Khôn Ngoan hạ sinh. Giống như các vị, mỗi Mùa Vọng, chúng ta lại đợi chờ Đức Kitô hiển ngự.

Trải dài ánh nhìn tới tận mút cùng thời gian, chúng ta kiên nhẫn mong chờ Đức Kitô đến khi mút cùng cuộc đời, khi ngày đời chúng ta chấm dứt. Thế nhưng, thực sự Người đã bước vào dòng thời gian. Người đã có đó trong cuộc đời chúng ta rồi. Đừng nháo nhào nhảy từ hết việc nọ sang việc kia không dứt, nhưng kiên nhẫn, thực sự như thế cũng giúp lòng trí chúng ta nhận ra rằng, Đức Kitô đã ở đó, Người vẫn hiện diện cùng chúng ta. Và để giúp chúng ta ý thức hơn về sự hiện diện đầy ân sủng của Đức Kitô, Giáo hội đã chuẩn bị cho chúng ta nguyên một Mùa Vọng, như là trường dạy kiên nhẫn vậy.

Giám mục Serratelli, giáo phận Paterson, New Jersey

http://www.catholicnewsagency.com

Nguồn: http://gioanthienchua.net/cau-nguyen.html

TCCN Chúa nhật IV Mùa Vọng
(Mt 1, 18-24)


clip_image001


Phó thác

Một niềm phó thác cậy trông,
Xin vâng, hai chữ, lập công cứu đời.
Ma-ry vâng lệnh Chúa Trời,
Cưu mang Con Chúa, cao vời hạ thân.
Cung lòng trinh nữ sao cân,
Thánh Linh bao phủ, thiên thần báo tin.
Ngôi Hai Cứu Thế cực linh,
Nhiệm mầu sâu thẳm, quang minh rạng ngời.
Giu-se công chính gọi mời,
Yên tâm đừng sợ, Ngôi Lời giáng sinh.
Ma-ry Mẹ Chúa thiên đình,
Không lời giải thích, sự tình thiên ban.
Phó dâng cuộc sống bình an,
Quan phòng thượng giới, chứa chan phúc lành.
Giê-su tên đặt thánh danh,
Cứu dân khỏi tội, tín thành yêu thương.
Tin Mừng cứu độ mở đường,
Cậy trông yêu mến, tựa nương bên Người.
Giu-se tin tưởng ý Trời,
Đồng lòng chấp nhận, rạng ngời thánh ân.
Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York.

Noel không có Chúa
(Kinh sầu, 1973)

Noel
Chúa đâu ở trong nhà thờ
Ngài nằm nơi cổng đền thánh
Cao quá đối với Ngài
Vì Ngài không bằng viên đá thấp nhất
Sang quá đối với Ngài
Vì tất cả Ngài
Giá không bằng một vòng xích sắt
Đẹp quá đối với ngài
Vì da Ngài nhăn nheo
Không được mịn màng như màu sơn bạch tuyết
Noel
Chúa đâu ở trong đền thờ
Ngài đang nằm ở ngoài phố
Mưa gió bơ vơ
Nghe nhạc rượu say sưa
Và tiếng chén ly chạm nhau loảng xoảng
Ở một tầng lầu cao trên đầu Ngài
Làm Ngài tưởng nhớ
Hình ảnh một đống rác nham nhở
Ở ngoại ô
Và Ngài bị đánh
Vì một mẩu xương khô
Noel
Chúa đâu ở trong nhà thờ
Ngài ở trong tay một thiếu phụ
Tím bầm như miếng thịt trâu
Lạc lõng giữa đêm trường phố thị
Khi đại lộ lên ánh đèn nâu
Mẹ Ngài không tìm ra lối thoát
Đặt Ngài trên cống rãnh tanh hôi
Rồi bà biến mất
Noel
Chúa đâu ở trong hang đá
Ngài đang quỳ đó
Ở dưới đáy đền thờ
Bên anh và tôi
Ngài đã già cả
Rét run quần áo tả tơi
Ngài đang lo chốc nữa lễ hát rồi
Chống gậy về lối nào cho xe người ta đừng tuông ngã
Và đứa cháu có thức dậy đòi quà
Biết lấy gì mà cho nó
Noel
Chúa đâu ở trong hang đá
Ngài đang úp mặt ở nghĩa trang
Dưới chân Thánh Giá
Khi chiều buông
Khóc thét
Nỏ cần ai nghe
Vì chỉ có một người nghe thì đã chết rồi
Còn lại bảy đứa trẻ mồ côi
Sau một phát súng nổ
Noel
Chúa đâu ở trong hang đá
Ngài đang chống nạng đi trên vỉa hè
Lê la kiếp sống
Mãi nghe nhạc khúc hòa bình
Hay ngài đang nằm dài trên chõng
Mỗi chuyễn dịch đều nhờ đứa con côi
Mẹ nó sang sông đã hơn một mùa thu rồi
Nhìn tường nhà thương phế binh màu trắng
Trắng cả cuộc đời
Cố gắng giữ nụ cười
Vì không còn khóc được nữa
Noel
Chúa đâu ở trong đền thờ
Ngài cũng không ở trong hang đá
Ngài đang chen chúc trong xóm nhà lá
Hay chui rúc dưới gầm cầu
Hay đội nón mê lặn lội dưới bùn sâu
Hay vác súng nặng hơn người
Đi lang thang giữa trời mưa gió
Chịu đựng thật nhiều
Những mảnh đời không căn cước
Noel
Chúa đâu ở trong đền thờ
Ngài cũng không ở trong hang đá
Nếu không gặp Ngài trong tối tăm
Chẳng bao giờ thấy Ngài trong ánh sáng
Nếu không gặp Ngài trong nghèo khổ
Chẳng bao giờ thấy Ngài trong cao sang
Nếu không gặp Ngài ở dưới đất
Chẳng bao giờ thấy Ngài cõi thiên đàng
Noel
Chúa đâu ở trong đền thờ
Ngài cũng không ở trong hang đá
Ta tìm Ngài mà muôn năm không gặp
Nếu lòng ta không mở
Cho những ai thiếu ánh sáng mặt trời
Lây lất trong vũng đời u thảm
Của một xã hội thừa súng đạn và thiếu bánh cơm

Xuân Ly Băng (Kinh sầu, 1973)




clip_image002

Chỉ có Thầy mới biết [1]

(Kính dâng Đức Cha Phêrô Nguyễn Soạn nhân dịp mừng Thượng Thọ Bát Tuần - 1936-2016, và cha Giuse Phạm Thanh nhân dịp mừng Kim Khánh linh mục – 1966-2016)

Trọn đời con chỉ có Thầy mới biết,
Đến tự nơi nào và sẽ về đâu.
Biết từng nỗi vui biết mọi ưu sầu,
Con quỵ ngã và khi con chỗi dậy.
Trọn đời con chỉ có Thầy mới thấy,
Thấy đường con đi tự cõi đời đời.
Những bước chân con qua khắp muôn nơi,
Thấy những giọt vui và từng nỗi khổ.
Trọn đời con chỉ có Thầy mới rõ,
Ý nghĩ trong đầu và nhịp đập trái tim.
Con ước mơ hay khao khát kiếm tìm,
Chuyện đã qua hay đường dài phía trước.
Trọn đời con chỉ có Thầy nghe được,
Xuyến xao, trăn trở, hy vọng, xót xa…
Niềm vui dâng trào, hạnh phúc bao la,
Tiếng nức nở từng đêm thâu buốt giá !
Trọn đời con chỉ có Thầy không lạ,
Vì quá quen bao yếu đuối lỡ lầm.
Vì đã bao phen tha thứ quan tâm,
Để con lại ngẫng cao đầu đi tới.
Trọn đời con chỉ có Thầy mong đợi,
Đợi từng ngày theo dấu bước chân hoang.
Rộng vòng tay chờ tha thứ trao ban,
Mở tiệc vui tình yêu thương tha thiết.
Đời con đó, bao nhiêu Thầy hiểu hết,
Con có là gì để phải lắng lo !
Dẫu có lênh đênh trên vạn chuyến đò,
Con chỉ biết thân thưa : “Thầy ơi, con yêu mến …!”
Lm. Sơn Ca Linh




Ra đời
Và khi giờ đến, Ánh Sáng đã ra đời.
               (Gl 4,4 )


clip_image004

Hát cho đời ngẩn ngơ nghe
Tình thương đang chắp cánh về đâu đây.
Rót cho đời lửng lơ say
Chén tình Chúa đã đong đầy tim ta.
Mon men nhạc cũng la đà
Ru đời theo khúc tân ca mặt trời.
Đêm qua ai tới mở lời,
Cho tôi thức trắng chơi vơi mộng vàng.
Môi run lệ nở hai hàng,
Chắp kinh óng ả lên trang lụa hồng.
Còn lơi lả giữa thinh không,
Hay tình đã chín theo dòng thời gian ?
Ô xuân ai nhuộm ngút ngàn,
Thiên niên phút chốc mơ màng suối tơ !
Không gian thin thít đợi chờ,
Thơ rơi giữa cõi chơ vơ bạc tình !
Thơ vàng đọng giữa u minh,
Bỗng dưng ngây ngất đêm trinh sáng lòa.
Trong khi nhạc trổi an hòa,
Nhân gian dụi mắt còn chưa trở mình !
Trăng Thập Tự


[1] Theo gợi ý từ Ga 21,17 ; châm ngôn Giám Mục của ĐC Phêrô Nguyễn Soạn : SCIS QUIA AMO TE – THẦY BIẾT CON YÊU MẾN THẦY)

(Lc 14,37-44)
Tựa mặt đất trong cơn hồng thủy
Bất thình thình ập tới cuốn đi
No-e nhờ vẫn kiên trì
Vâng nghe lời Chúa thoát nguy tử thần

Ngày Con Người giáng lâm tái thế
Phận mỗi người cũng sẽ khác nhau
Người này được Chúa rước mau
Kẻ kia bỏ lại u sầu khóc than

Chỉ mình Chúa tâm can thấu tỏ
Ai giữ Lời thông hiệp mến yêu
Hướng tâm nhắm đến mục tiêu
Cho dù gặp phải bao điều gian nan

Dẫu không biết canh tàn ngày mới
Cũng chẳng hay Chúa tới viếng thăm
Nhưng con tỉnh thức ăn năn
Lắng nghe Lời Chúa ân cần bảo ban

Luôn chuẩn bị sẵn sàng chờ đón
Ngày Con Người ngự đến quang lâm
Hãy mau hoán cải canh tân
Thành tâm sám hối thánh ân dạt dào

Người đương đại bước vào lối cũ
Vẫn say sưa giấc ngủ đam mê
Chúa thương đưa dẫn ta về
Thực thi Ý Chúa thỏa thuê phúc lành

Chờ đợi Chúa nhiệt thành xây dựng
Ngôi nhà chung thế giới bình an
Mong ngày Chúa đến vinh quang
Con đang tỉnh thức hân hoan đón Người


Nt. Bích Ngọc

Ăn năn
Đông về thao thức nỗi ăn năn
Khép cửa lòng trần lại tháng năm
Gió lạnh đưa theo miền rét mướt
Hồn hoang tỉnh giấc chốn xa xăm
Dòng đời xoay chuyển chờ hy vọng
Lữ khách quay về đợi viếng thăm
Sám hối người ơi tay đấm ngực
Tiết trời phủ giá lạnh căm căm.


Tỉnh cơn mê
Gió lạnh mùa Đông đã thổi về
Hồn người lạnh buốt nỗi ê chề
Chìm trong ảo ảnh mùa sương giá
Vỡ vụn sương mai cảnh tái tê
Bươn chải đường trần bao lối phủ
Lạc loài dương thế những cơn mê
Hồi tâm xét lại đời muôn vẻ
Trăn trở đường dài hướng bóng quê.


Mùa Vọng
Mùa Vọng về rồi quyện gió Đông
Đò chiều lặng lẽ chuyển qua sông
Người xem xa vắng buồn đôi mắt
Khách đợi mong về  lại bến không
Gió lạnh thổi qua miền sám hối
Lòng trần trăn trở nỗi đợi trông
Trần gian khao khát nguồn cứu độ
Phúc lộc ơn thiêng  mở tấm lòng.


Mong chờ Chúa đến

Mong chờ Chúa đến hỡi muôn loài
Cứu độ trần gian Đấng thiên sai
Tái hiện hàng năm mùa ngưỡng vọng
Niên  kỳ lập lại chính Ngôi Hai
Yêu thương nhân loại đời tăm tối
Xuống thế làm người cứu chuộc ai
Hồng phúc trời cao tuôn đổ xuống
An bình hạ giới đẫm sương mai.

Hoàng Công Nga



No-e truyện kể ngày xưa,
Đóng tầu lánh nạn, tránh mưa ngập tràn.
Ai ngờ hồng thủy tràn lan,
Phố phường thành thị, biến tan trong ngày.
Người ta ăn uống no say,
Gả chồng dựng vợ, cơ may đổi đời.
Không ngờ chấm dứt một thời,
Trẻ già nam nữ, không nơi tựa đầu.
Sẵn sàng tỉnh thức đêm thâu,
Đến giờ Chúa gọi, khấu đầu vâng theo.
Ngày giờ bất chợt cheo leo,
Ai người kiên vững, vui reo trong lòng.
Con Người sẽ đến trông mong,
Chẳng ai báo trước, trong vòng thời gian.
Hai người cầy ruộng một làn,
Một chàng tiếp nhận, một chàng bỏ rơi.
Hai bà xay bột gọi mời,
Một người lựa chọn, một rời phía sau.
Canh phòng cẩn mật cùng nhau,
Thân tâm tỉnh thức, trước sau tới ngày.

Hôm nay chúng ta bắt đầu bước vào Mùa Vọng. Mùa Vọng là mùa của sự mong chờ và tỉnh thức. Giáo Hội với tấm lòng yêu thương của người mẹ hiền đã chuẩn bị cho con cái những món ăn tinh thần nuôi dưỡng rất thích hợp qua phụng vụ lời Chúa của các mùa lễ.

Trong cuộc lữ hành trần thế với những đổi thay của thời khí và mùa màng. Giáo Hội dẫn chúng ta bước vào Mùa Vọng với nhiều ý nghĩa khác biệt. Nhà thờ được chuẩn bị với Vòng Hoa Mùa Vọng và từng cây nến được thắp lên mỗi tuần. Ánh sáng của cây nến đã dần đẩy lui đêm tối để mở cửa cho ánh sáng tinh tuyền chiếu dọi.

Bài Phúc Âm hôm nay giới thiệu cho chúng ta hình ảnh của ngày cuối đời nơi mỗi người. Ngày giờ sẽ đến với mỗi người trong những hoàn cảnh khác nhau. Như có hai người đàn ông đang ở ngoài đồng làm việc, một người được tiếp nhận và một người bị bỏ rơi.

Trong cuộc sống, chúng ta chứng kiến biết bao những người anh em cùng lứa tuổi, cùng xóm làng và cùng hoàn cảnh đã ra đi. Có người ra đi một cách rất đột ngột như bị tai nạn, chiến tranh, động đất, sóng thần và nhiều nguyên nhân khác. Có người được chuẩn bị đôi chút trên giường bệnh. Sự ra đi nào cũng là sự bất ngờ. Không mấy ai thỏa mãn hoàn toàn với cái chết của mình trừ khi họ sống trong tỉnh thức.

Phải tỉnh thức như người lính gác mong trời rạng đông. Tỉnh thức như người bị lạc trong rừng sâu với muông thú hiểm nguy. Tỉnh thức như người đang lái xe trên đường. Cuộc đời chúng ta là một hành trình đi về một cùng đích. Thật vậy, nhiều khi chúng ta sống, nhưng lại không ý thức mình đang sống. Đôi khi thức nhưng chúng ta không tỉnh táo để quan sát sự việc xảy ra chung quanh. Không gì nguy hiểm bằng khi chúng ta đi lang thang không mục đích. Do vậy, sống là chúng ta không ngừng tiến về phía trước và tỉnh thức sẽ giúp chúng ta luôn định hướng để khỏi bị lạc đường.

Hãy chuẩn bị tâm hồn sẵn sàng đón chờ Chúa đến. Chúa sẽ đến với chúng ta qua nhiều cách trong cuộc sống hiện tại. Chúng ta có thể gặp gỡ Chúa qua người thân yêu, người nghèo khó ốm đau, trẻ em nơi đầu đường xó chợ, nơi những người bần cùng nhất của xã hội và qua sự cầu nguyện liên kết với Chúa. Đôi khi Chúa hiện diện gần bên mà chúng ta không hay biết. Chúng ta hãy mở rộng cửa đón Chúa qua môi trường và tha nhân.

Chúa cũng sẽ đến bất chợt vào giờ phút cuối cùng của cuộc đời và vào lúc không ngờ, chúng ta hãy sẵn sàng. Đây thực sự là giây phút quan trọng mà chúng ta cần chuẩn bị và thức tỉnh để đón Chúa cả bây giờ và ngày sau. 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York

VỌNG GÌ ĐÂY !
(Một chút cảm nhận khi Mùa Vọng trở về)





Vọng gì đây em ơi, mùa đông tới,
Lá khô cành và mưa lạnh tiêu điều,
Ngày em đi “lửa tắt bình khô rượu” [1],
Đường vắng em thành trơ trọi đìu hiu !

Vọng gì đây Bố ơi, chiều tan học,
Con một mình trong nổi nhớ mông mênh.
Cái kiếp mồ côi nào ai biết được,
Đời vắng cha con chỉ thấy chông chênh !

Vọng gì đây khói lam chiều đã tắt,
Ngày mẹ đi xa bếp trống quạnh hiu.
Còn lại chăng những tháng năm dằn vặt,
Nổi nhớ mong chiều quặn thắt trăm chiều !

Vọng gì đây phương trời xa xôi ấy,
Bóng con nhạt dần khuất dấu thương yêu.
Quê hương đây cửa nhà ta vẫn mở,
Chắp nhặt từng ngày nổi nhớ chắt chiu.

Vọng gì đây tháp chuông giờ vẫn thế,
Gọi ai lên đền thánh mỗi chiều lên.
Bước chân ai mãi xa xôi biền biệt,
Sân giáo đường giờ vắng lặng mông mênh !

Vọng gì đây khi tình yêu đã  vỡ,
Vợ xa chồng con mất mẹ vắng cha,
Nghĩa yêu thương thôi không còn duyên nợ,
Mái ấm gia đình giờ nên bãi tha ma !

Vọng gì đây con chết từ lòng mẹ,
Huynh đệ tương tàn xáo thịt nồi da !
Sự ác lên ngôi, bạc tiền uy thế,
Nghĩa bạn tình người chỉ còn nổi xót xa…!

Vọng gì đây khi quê hương ta đó,
Sống dập dềnh trong nổi sợ khôn nguôi.
Chất độc tràn lan tình người dối trá,
Biển đẹp, rừng tươi nay đã xa rồi !

Vọng gì đây khi mùa đông lại tới,
Lại dọn đường lại vang khúc ươm mơ.
Lại nghe ai đó gióng lời mong đợi. [2]
Mà sao ta hình như vẫn thờ ơ ?

Vọng gì đây, Chúa ơi, Người có đến,
Xin mang nhiều chỉ quà tặng tình yêu.
Tình yêu hôn nhân, tình yêu đôi lứa,
Tình mẹ, tình cha, tình đủ trăm chiều.

Vọng gì đây : chỉ mình ta đáp trả,
Chỉ mình ta san lấp những hố sâu,
Chỉ mình ta trở về mang chứng tá,
Chúa sẽ theo ta trở lại địa cầu !

Lm. Sơn Ca Linh
(Mùa Vọng 2016)



[1] Thơ của Vũ Hoàng Chương : “Em ơi lửa tắt bình khô rượu, đời vắng em rồi vui với ai…”
[2] Tin mừng Matthêô trong CN I MV năm A : “Anh em hãy sẵn sàng, vì giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Mt 24,44)

CHUYỆN KỂ VỀ THẦY !


Hai ngàn năm trước,
Trên những nẻo đường cát bụi xứ Palestina,
Đột nhiên, có đoàn lũ lớn bé trẻ già,
Khố rách áo ôm, nam thanh nữ tú…
Ai nấy trằm trồ, cùng nhau kháo láo :
Có một Vị Thầy,
Từ làng quê Na-da-rét, đích thị Rabbi !


Thầy : tên cúng cơm cha mẹ đặt GIÊSU,
Thầy : nghề thợ mộc, xuất thân hàng lê dân áo vải.
Thầy : Từng lao động với những giọt mồ hôi nhễ nhại,
Thầy : từng chen lẫn giữa đoàn người tội lỗi bước xuống dòng sông.
Thầy : từng quy tụ đám đông,
Để truyền giảng một Tin Mừng mang tên Nước Chúa !
Thầy : từng đem niềm vui cho bao tâm hồn héo úa,
Thầy : đem tin yêu cho những ai thất vọng ê chề !
Thầy : rọi sáng bao tâm hồn lạc lối u mê,
Thầy : trả lành lặn cho bao phận người đui què mẻ sứt…
Thầy : ban sự sống cho ai đang nằm trong cõi chết,
Thầy : đưa về nhà Cha những người con tội lỗi đi hoang.
Thầy : mang nụ cười vui gieo trên mọi ngả đàng,
Thầy : chung chén rượu cưới, bữa cơm gia đình đạm bạc.
Thầy : vui với trẻ em, chữa những người phung cùi, điếc lác,
Thầy : cũng khóc, cũng giận, cũng buồn, cũng vui.
Thầy : luôn xót xa và trăn trở bùi ngùi,
Trước một đàn chiên bơ vơ, lạc loài, đói khát.
Thầy : sẵn sàng chấp nhận trở nên hạt lúa mì mục nát,
Thầy : chọn con đường chết khổ nhục thương đau.
Thầy : muốn học trò noi gương Thầy rửa chân cho nhau,
Thầy : ban tặng : giới răn yêu thương làm luật mới.
Thầy : không để kẻ tin Ngài phải ưu sầu mong đợi,
Thầy : oai hùng từ mố trống đĩnh đạc phục sinh.
Thầy : thắp sáng niềm tin, ban sức sống Thần Linh,
Thầy : ban bình an và ơn cứu độ cho muôn dân thế giới.
Thầy : sai các môn sinh hãy mang Tin Mừng cùng đi tới,
Thầy : hứa sẽ hiện diện mãi mãi cho đến cuối thời gian…



Nhớ về Thầy, hôm nay xin ghi vội đôi hàng,
Như một chút lễ dâng,của tên học trò đã từng được Thầy cho thọ giáo !



                         Lm. Sơn Ca Linh
                         (20/11/2016)


[1] Thơ của Vũ Hoàng Chương : “Em ơi lửa tắt bình khô rượu, đời vắng em rồi vui với ai…”
[2] Tin mừng Matthêô trong CN I MV năm A : “Anh em hãy sẵn sàng, vì giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Mt 24,44)
Được tạo bởi Blogger.