Viết cho đôi bàn tay bé xíu…em cứ vuốt đoạn dây stola trên bụng mình

Cảm ơn em đã đến và nhắc ta nhớ đến thái độ của mình
Cảm ơn em đã đến và nhắc ta nhớ đến thái độ của mình
Một thiên thần. Ta chỉ có thể gọi em như thế. Em có một gương mặt đáng yêu và đẹp đẽ biết chừng nào.
Đôi mắt em trong và sáng biết mấy. Thiên thần nhỏ của ta ơi, em thật hạnh phúc, em biết rằng em hạnh phúc biết bao khi Thiên Chúa của ta và em đã đặt vào trái tim em lòng say mến thánh lễ ngay cả khi em chưa lọt lòng mẹ. Đã cho em bắt chước các cha trên bàn thờ từ ngày chập chững những bước đầu tiên.

Ta yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên, em thật đáng yêu trong chiếc áo alba tí hon, càng đáng yêu khi em lóng ngóng sửa dây stola bé xíu của mình. Ta yêu cái cách làm dấu thánh giá của em, không theo thứ tự, qui củ nào cả, em cứ đưa tay trái sờ sờ trên cái bụng to tròn miệng đọc rõ ràng từng chữ một. Ta yêu cái cách em hôn “bàn thờ”- kính cẩn và đầy yêu mến. Ta yêu đôi bàn tay em chắp trước ngực, rất ung dung và đĩnh đạc. Ta yêu cách em “đọc Sách Thánh”, cách em chống cằm trên quyển sách, yêu cách em rướn người lên để trải tấm “Khăn Thánh” lớn trên bàn, cách em cầm “Chén Thánh”, cách em nâng chén tạ ơn, cách em cho “rước lễ”…cả cái cách em leo lên chiếc “ghế chủ tọa” nữa.
Một tâm hồn trong hơn nước, sáng hơn phalê, ngọt ngào và dễ thương quá đỗi. Cảm ơn em đã đến và nhắc ta nhớ đến thái độ của mình. Ta và em khác gì nhau nhỉ? Có chăng là tuổi đời em nhỏ hơn ta rất nhiều, có chăng là em thiếu may mắn hơn ta, có chăng là em yêu bằng tình yêu trọn vẹn hơn ta mọi bề.
Em bé à, ta tin rằng ở trên Thiên Đàng, em vẫn đang chạy nhảy và tíu tít cử hành những Thánh lễ, Chúa yêu thích Thánh lễ của em biết mấy.
Này người linh mục của Chúa, các ngài đã yêu mến thánh lễ mà mình cử hành mỗi ngày như thế nào…

23/11/2015



Chú thích của BBT: Bạn có thể đọc câu chuyện về cậu bé Rafael tại đây.


Tiếng thét của nàng vang lên giữa những âm thanh ồn ào, xôn xao của một góc xóm lao động nghèo. Lũ trẻ nhếch nhác đứng lơ ngơ nhìn mẹ chúng gục xuống khóc nức nở, chẳng chịu để cho ai dỗ dành. Mà dỗ dành làm thế nào được khi người ta báo tin chồng nàng vừa qua đời tại bệnh viện. Cái nắng hanh hao trưa hè đổ xuống gay gắt trên nhưng gương mặt đỏ ửng, vì nắng, vì nóng, vì những giọt nước mắt rơi không ngưng nghỉ thương tiếc một con người hiền lành, nhân hậu vừa từ giã thế gian để về cùng Chúa.



Ở xóm lao động nghèo này, ai mà chẳng quý chồng nàng - một người nông dân chân chất, thật thà, sống có tình có nghĩa với làng trên xóm dưới, thuận thảo với gia đình hai bên, lại còn là ông thư ký trong ban hành giáo, là một giáo lý viên tận tâm với các em thiếu nhi. Hai người ở với nhau được năm mặt con, cuộc sống cũng chật vật, khó khăn nhưng ngôi nhà gỗ đơn sơ, nghèo nàn ấy chưa bao giờ ngớt tiếng cười và những niềm vui. Tối tối, hàng xóm lại nhìn thấy cả gia đình nàng quây quần bên bàn thờ Chúa, những lời kinh trầm bổng vang lên giữa thăng trầm của cuộc sống, của những lo toan của kiếp người. Những người ngoại đạo xung quanh, dù không tin vào Chúa, cũng cảm nhận được phần nào cái không khí đầm ấm, êm đềm và thánh thiện nơi gia đình này.
Âm thanh vui tươi, trong trẻo của bản giao hưởng buổi bình minh cuộc sống tưởng chừng như kéo dài bất tận bỗng từ đâu chen vào một nốt nhạc trầm buồn kéo theo sau là cả một khung trời ngập ngụa đau thương. Người ta đưa xác chồng nàng về trên một chiếc xe trắng toát, lạnh tanh. Người ra, kẻ vào viếng xác; lời kinh tiễn biệt vang lên giữa ngày hè oi bức, không khí xung quanh ngột ngạt quá đỗi – như chính cái ngột ngạt trong lòng nàng.
…Chồng nàng không con nữa…
Cha xứ đến thăm, nàng không khỏi nức nở:
- Cha ơi, cha dạy con phải tin tưởng, phó thác vào Chúa nhưng cha bảo con phải tin tưởng thế nào đây? Chúa đã cất chồng con về với Ngài, để lại năm đứa con thơ, đứa đau ốm, đứa bệnh tật, nợ nần thì chồng chất? Con phải tin Thiên Chúa quan phòng thế nào hả cha?

Câu hỏi của nàng vang lên làm ai cũng bận tâm suy nghĩ, ôi, mầu nhiệm của sự đau khổ mới khó hiểu làm sao. Dẫu biết rằng Chúa vẫn ở cùng ta trên con thuyền mà sao khi sóng biển thét gào, lòng ta không khỏi dấy lên nỗi sợ hãi mơ hồ cùng những băn khoăn lo lắng. Có gì khác giữa những người phụ nữ đau đớn khóc thương người chồng ra đi? Có người xem đó như một nỗi bất hạnh lớn lao, là dấu chấm hết của tháng ngày hạnh phúc và họ để cuộc đời mình bị nhấn chìm trong đau khổ. Có những người, dẫu chẳng mấy dễ dàng, biết đón nhận biến cố xảy đến như Thánh ý Chúa trong đời, và gửi trao nơi Chúa một niềm phó thác. Nơi những tâm hồn ấy, có hạnh phúc, có đau thương, có vẻ đẹp lộng lẫy lẫn những đổ vỡ; có thành công và có thất bại, có mỏi mệt chán chường nhưng cũng có cả… NIỀM HI VỌNG.

Ở một góc nhỏ trong vũ trụ bao la, nắng hè vẫn chói chang, oi bức như muốn thiêu rụi từng cành cây, ngọn cỏ; tiếng kinh cầu vẫn vang lên giữa trưa trời. Bỗng đâu một cơn gió mát lành ùa đến, thổi vi vu trong những tâm hồn …dám mở ngỏ cho sự thánh thiêng bước vào.

Song Ân
nguồn: http://anbui.blogspot.it
Được tạo bởi Blogger.