Một lần nọ, sau khi ban Bí Tích Thêm sức cho một họ đạo xong, sau Thánh Lễ là phần chụp hình. Chả hiểu cung cách chụp hình như thế nào để rồi hôm ấy Đức Cha không vui.

Trong buổi gặp gỡ anh em linh mục trong giáo phận, Đức Cha cũng bày tỏ sự ái ngại về việc chụp hình. Đức Cha rất vui khi cộng đoàn tín hữu quý mến và chụp hình chung kỷ niệm. Thế nhưng chụp như thế nào và chụp để làm gì đó mới là điều đáng nói.



Không phải chỉ một Đức Cha đó, mà còn Đức Cha kia ngài cũng không vui khi giáo dân chụp hình. Có lẽ Ngài cũng đã hơn một lần “gặp nạn” nên từ ngày đó nói đến chuyện chụp hình với Đức Chà là chuyện không tưởng. Ai nào đó mon men đến gần để chụp là tự động Đức Cha lãng đi chỗ khác. Tế nhị không nói gì, không giải thích và đi chỗ khác cho nó lành. Nếu thật sự là kỷ niệm chắc có lẽ chẳng có gì đáng nói nhưng đàng này không phải là kỷ niệm mà là ... khoe mẽ.

Cũng tội nghiệp cho văn hóa của Việt Nam : “Một người làm quan cả họ được nhờ” hay là “nhất thân nhì thế” để rồi nhiều tấm hình vô tội vạ của các đấng các bậc được dung dăng dung dẻ chạy trên mạng.

Có chủ tiệm vàng, kéo được các đấng đến làm phép cho tiệm vàng của mình ở trung tâm thương mại lớn. Họ không nghĩ đó là vì vị nể, đó là ơn phúc mà lại cho ngay lên mạng xã hội để chứng minh đẳng cấp của mình. Chỉ đến khi có vài người không ngại giận hờn đã góp ý thì những bức hình đó được gỡ xuống.

Đã không ít lần, nhiều người vui vẻ khi chụp chung với Đức Cha này, Đức Cha kia trong bối cảnh hết sức tế nhị cũng cho lên mạng. Có lẽ vui, có lẽ vô tình chứ không cố ý nhưng chính vì sự vô tình hay không cố ý đó đã gây hại khôn lường. Chính vì thế, chuyện xin chụp hình với các đấng các bậc ngày hôm nay càng tế nhị hơn nữa.

Cũng tội nghiệp cho các Đấng lắm chứ! Không cho chụp thì bảo sang chảnh và chơi với đại gia và chỉ chụp với đại gia. Còn khi cho chụp thì chưa đầy 1 phút sau hình của mình nhan nhản bay trên mạng.

Trên mạng xã hội, đã không ít lần cộng đồng thấy được những tấm hình lẽ ra không nên thấy. Thế nhưng nó cứ như chọc vào mắt người ta để rồi bao nhiêu lời không tốt.

Còn nhớ một Thánh Lễ giỗ cho một bà kia, gia đình chả có con cháu đi tu gì cả, nhưng vì ân vì tình nên hiện diện trong Thánh Lễ đó hơn chục đức cha và ngoài một trăm cha. Thật ra Lễ đó như thế nào chả ai biết, chỉ trừ những người dự Lễ đó biết nhưng rồi cũng vì khoe mẽ nên những bức hình đó lan đi rất rộng. Để hiệp thông cầu nguyện đâu không thấy, chỉ thấy toàn những lời dèm pha và thậm chí cả những lời ai oán khi các đấng các bậc đồng tế quá đông với gia đình đó. Ngược lại, những gia đình nghèo thì chẳng đặng đừng các đấng mới đến. Rất tế nhị nhưng gia chủ dường như không chịu hiểu cái tế nhị đó và làm cho các đấng vào thế kẹt.

Và, nhiều người quên đi cái nguyên tắc và đạo đức truyền thông cũng như chủ sở hữu hình ảnh. Giả như mình chụp hình với ai đó mà chính bản thân người đó không thích xuất hiện trên mạng thì mình cũng không được đưa hình người đó lên mạng.

Đâu phải mình có hình người khác là cho họ lên mạng một cách vô tội vạ. Phải xin phép chủ nhân của hình trước khi tung lên mạng chứ không phải chuyện đùa. Tiếc thay có những người vô tư đến độ chụp lén cảnh sinh hoạt đời thường để đưa lên mạng mua vui cho người khác. Điều này cực kỳ tế nhị nhưng rồi một số người đã phạm phải.

Tưởng nghĩ cũng nên nhớ các Đấng là người của công chúng. Dù sao đi chăng nữa cũng phải giữ kẽ dùm cho các Đấng. Đừng thấy các Đấng giản dị bình dân mà “đè đầu đè cổ” và thậm chí coi thường.

Sẵn nói thì nói luôn, “của cho không bằng cách cho”. Nguyên lý sơ đẳng mà đứa bé được học trong tiến trình bắt đầu học làm người. Ấy vậy mà nhiều người quên béng đi bài học vỡ lòng ấy.

Cùng lắm chia sẻ cho cha đó, đức cha kia một quãng đường, ấy vậy mà cứ dong dõng la to : “Tôi nuôi cha đó đó ... tôi lo cho đức cha đó đó ...”. Có người thích đi mua cái mũ sọ cho các đức cha. Các đức cha đơn sơ nhận lấy vì lý do tế nhị và chẳng đặng đừng. Gặp ngay chủ nhân khéo nói :”tao nắm đầu các đấng ...”. Có thể là nói vui thôi nhưng phải giữ mồm giữ miệng và giữ thanh danh cho các Ngài.

Cũng người đó không ngại ngần nói : “Tôi bảo 2 cha đó lo cho Đức Cha đó trong 1 năm mà không lên 5 ký là tôi cách chức !”.

Lối ăn nói sống sượng chả ai chấp nhận được ấy vẫn cứ canh cánh bên một số Đức Cha. Vì lý do tế nhị hay chưa tiện nói để rồi người đó cứ mãi sống sượng và lên mày lên mặt vì ta đây có uy với các đức cha.

Hình ảnh, quà cáp ... tất cả những gì đụng đến các Đấng xin hãy vô cùng kín kẽ và tế nhị. Có gì thì để ta với ngài biết mà thôi, đừng khua chiên múa mõ hay đừng khoe mẽ những tấm hình lẽ ra không xuất hiện trên mạng để làm chi.

Những ước mong chúng ta trân quý các Đấng thì trân quý cho trọn, xin đừng để vài tấm hình hay chút quà biếu mà làm cho các Đấng phải bận lòng.

Nếu như không có chuyện khoe mẽ hình ảnh thì chắc chắn các Ngài không bao giờ khó chịu hay lãng đi nơi khác khi con chiên của mình đến xin chụp hình ...


Tôi chợt giật mình khi cánh cổng tu viện được mở bởi một Soeur lớn tuổi. Tôi ngượng ngùng buột miệng:
Chào Soeur, các em đâu hết rồi mà để cho Soeur mở cổng?

Soeur trả lời tôi lại càng giật mình hơn: "Con lớn tuổi chẳng làm được gì, cứ ngồi một chỗ hoài chán quá! Con xin được ra thay các em để vận động cho dãn xương dãn cốt, nhờ đó lại được gặp người này người kia có thêm nhiều niềm vui nữa cha ơi."


Nghe câu phân trần của soeur, tôi ngẫm nghĩ vào tuổi của Soeur nghỉ dưỡng chẳng ai dám nói gì. Nhưng mà Soeur không muốn trở thành người thừa, người ăn bám – dù Soeur thật là xứng đáng- nên Soeur đã cố gắng làm những gì mà Soeur có thể làm được cho Hội Dòng, thật là cao quý thay.

Trong cuộc sống cũng như nơi đời sống của Hội Dòng có rất nhiều việc phù hợp để Soeur thực hiện, tương tự như những nén vàng mà ông chủ trao cho người đầy tớ khi đi xa tùy theo khả năng của họ. Soeur đã lựa chọn để sinh ích cho Hội dòng cũng như đóng góp phần mình vào trong việc xây dựng trái đất này được tốt đẹp nhất theo thánh ý Chúa.

Bởi vậy, khi con người muốn có việc làm hữu ích, muốn trở thành người cộng tác vào chương trình sáng tạo của Thiên Chúa, muốn cộng tác để làm phát triển Hội Dòng là có ngay. Chỉ sợ con người ngại, sợ, hay sĩ diện... mà không dám bắt tay vào việc, nhất là những việc mà con người đánh giá là tầm thường, nhỏ bé.... như gác cổng chẳng hạn!

Dưới cái nhìn của con người thì đúng là như thế, nhưng trong con mắt của Thiên Chúa thì bất cứ một công việc nào, ta làm với tất cả tâm tình, tâm tình của đạo làm người, tâm tình của Thiên Chúa thì nó sẽ mang một ý nghĩa tốt đẹp, cao cả. Với tâm tình của một người mong muốn được phục vụ trong yêu thương thì không có chuyện nào là chuyện nhỏ, hay tầm thường, hoặc bỏ đi...mà sẽ đem lại những lợi ích vô cùng to lớn. Chính thánh nữ Têrêsa Hài Đồng đã biến đổi những việc tuy nhỏ bé, tầm thường có một giá trị lớn trước mặt Thiên Chúa và mọi người.

Vì vậy, trong chỗ đứng của ta, với những gì ta có được, ta hãy luôn cố gắng làm theo như ý Thiên Chúa mong muốn nơi con người “cai quản vũ trụ và làm cho chúng hoàn tất trọn vẹn” ngay hôm nay, ngay bây giờ. Như Chúa Giêsu quả quyết “Cho đến nay, Cha Tôi vẫn làm việc, thì Tôi cũng làm việc” ( Ga 5, 17). Và chỉ đến khi trên thập giá trước khi tắt thở, Chúa mới thốt lên “Mọi sự đã hoàn tất ” ( Ga 19,30)

Ý thức và nhận biết như vậy, ta sẽ không bao giờ hối tiếc khi ta được Chúa yêu thương đặt để ta trên trái đất, trong lúc này, và tại đây....


Ông Vinh đã 40 năm sống bằng nghề chạy xe ôm sau khi “ra vỉa hè” sau năm 1975

Tôi rời cà phê Tùng quảy ba lô đi về phía hiệu sách. Vị đắng nồng của ly cà phê rum tụ lại trên đỉnh đầu, khiến nhịp bước tôi châng lâng bồng bềnh dù bây giờ là sáng Tháng Sáu, trời không sương mù.

Phía sau vệt bóng đổ của cột điện ngã tư thứ nhất, tôi gặp ông.

Như bao nhiêu bác tài xe ôm khác của thành phố này, ông khoác lên mình bộ áo gió cũ kỹ dù hôm ấy nắng khá gắt. Nhưng không như những bác xe ôm khác phải dáo dác tìm khách, ông bình thản thong dong ngồi gác chân trên cỗ xe, lưng tựa vô cột điện say sưa đọc một cuốn sách đã bong dày, các tệp giấy quăn sớ, mốc meo bện vào nhau.

Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi. Có thể ông đang ôn luyện tiếng Anh để bắt khách du lịch. Nhưng khi dừng lại ở một khoảng gần để quan sát, tôi biết phán đoán của mình đã sai. Cái mớ giấy bong rộp lên trong tay ông là một cuốn hồi ký chi chít chữ. Những ngón tay sần sùi thô ráp của chủ nhân cuốn sách rà theo từng con chữ, thỉnh thoảng dừng lại, dùng bút gạch chân chúng như một nhà biên tập cần mẫn đang làm việc với một bản thảo khó, cần sự tập trung, bảo đảm độ chính xác và kỹ lưỡng cao. Ðôi mắt như chìm đắm vào trong cuộc dẫn dắt lạ lùng của rừng chữ trên mặt giấy.

Tôi thường bị cuốn hút bởi những khoảnh khắc chú tâm rất đỗi riêng tư của con người trong cuộc sống đô thị. Một độc giả đang theo dõi những trang sách đầy ma mị, một nghệ nhân tỉ mỉ khắc chạm từng nét bay bướm trên món hàng lưu niệm, một bartender đang pha chế món cocktail tinh tế cho người khách khó tính, một thợ điện đang cuốn lại một mối nối trong bó dây nhằng nhịt hay một tay nghệ sĩ lang thang đang gãy từng dây guitar dưới đường hầm le lói ánh đèn… Sự chú tâm trong lặng lẽ ấy có một sức hấp dẫn lạ lùng. Khiến tôi nghĩ, thế giới được cứu rỗi không phải bởi sự rộn ràng chộn rộn nhoi nhúc ồn ào mà bởi những phút dồn tụ năng lượng trong lặng thinh ấy.

Tôi đứng nhìn người đàn ông lái xe ôm phong trần đang đọc sách trong cái không khí buổi sáng trong lành và tưởng mình như được lạc vào chính những trang sách mà ông đang đọc. Cho đến khi ông ngước mắt lên nhìn tôi một lúc, rồi đặt cuốn sách bong quăn vào trong chiếc giỏ treo phía trước cỗ xe và cất tiếng hỏi tôi với giọng của người vừa rời khỏi giấc mơ: “Chú đi xe không?” Tôi gật đầu.

Tôi biết ông đã trở lại thực tại. Ông cần khuây khỏa bằng một cuốc xe lòng vòng. Và biết đâu trên hành trình của cuốc xe, ông cân bằng tâm hồn mình bằng một cuộc giao tiếp thoáng qua, bằng những cảnh quen thuộc lướt qua. Tôi nói, hãy cho tôi về biệt thự. Ông gật đầu vừa đưa nón an toàn cho người khách đang nhìn ông bằng một vẻ hiếu kỳ xen lẫn cảm phục.

Ông Vinh, người chạy xe ôm, 69 tuổi với cuốn sách trên tay
Bác đang đọc sách gì? Tôi hỏi khi xe bắt đầu chạy xuống đoạn bùng binh dốc chợ.

Một cuốn hồi ký của tác giả gốc Việt viết bằng tiếng Anh, kể về một gia đình bốn thế hệ trải qua biết bao thăng trầm. Cuốn sách gói lại biết bao là bể dâu thời cuộc.

“Con thấy bác tập trung, cứ tưởng bác đang học ngoại ngữ để đón khách nước ngoài!” Tôi buột miệng nói xong mới thấy mình vô duyên.

Không, ông xe ôm già cười hiền, “Tôi đọc tiếng Anh cũng như tiếng Việt. Trước 1975 tôi làm nghề thông dịch. Thời cuộc đổi thay. Chú biết đó, những thằng như tôi ra vỉa hè nhiều lắm. Tôi chạy xe ôm ở góc đường đó bốn mươi năm rồi.”

Ông nói về thế cuộc, thăng trầm với một giọng bình thường, không chút đắng cay hay thậm chí chẳng may may oán trách gì.

Như một trò đùa, phải không bác?

Ừ, cuộc đời lúc này lúc khác, chẳng có gì quan trọng. Tôi kinh qua hết rồi, giờ có thế nào cũng nhẹ nhõm. Miễn cơm ngày hai bữa là được. Bởi vậy tôi thích những cuốn sách như vầy. Tôi thường kiếm được nguồn sách ngoại văn từ những khách du lịch mang đi, đọc xong bỏ lại. Nhiều khách Tây biết tôi mê sách, để lại cho tôi những cuốn họ đang đọc dở. Một số sách khác tôi kiếm được ở các tiệm sách cũ. Sau 1975, cũng như con người ta, những cuốn sách hôm qua nằm trong các thư viện, tủ sách gia đình được nâng niu cũng ra vỉa hè!

Tiếng cười hào sảng của người đàn ông lái xe ôm khiến tôi rùng mình. Tôi đã lầm lũi đi qua bao tàng thư của thành phố này, từng nghĩ mình là con mọt lì lợm trong xó tủ của thành phố, vậy mà choáng váng trước đúc kết đầy hình ảnh và quá ư chính xác của một ông xe ôm đứng ở ngã ba đường.

Tôi nói rằng, tôi cũng mê sách. Và chỉ cần như vậy, ông xe ôm giảm tay ga chạy chầm chậm. Con đường Trần Hưng Ðạo nối qua Hùng Vương như một nhánh trên đường rẻ quạt xanh xao của thành phố trong buổi ban đầu nay trong trẻo, dễ chịu. Cuộc trò chuyện trên yên xe ngắn ngủi nhưng cả tài xế lẫn khách cứ mong đường dài ra. Cho đến khi tới nơi, bác tài xe ôm vẫn nói thêm về cuốn hồi ký mà mình đang đọc. Ðó là cuốn “The Sacred Willow – Four Generations in the Life of a Vietnamese Family” của Duong Van Mai Elliott, do Oxford University Press xuất bản. Một tiểu sử gia đình dày từng được đề cử giải Pulitzer mà trước đây tôi được nghe, song chưa có duyên đọc.

Có lẽ tác giả cuốn sách không thể ngờ rằng, một ngày nào đó, trên một thành phố khoác lên vẻ yên bình thơ mộng nhưng mang trong nó nhiều vật đổi sao dời của thế cuộc ở nơi chính quê hương mình, có một bác xe ôm già đang bình giảng với gã khách thế hệ sau về từng chi tiết trong cuốn sách đang trôi dạt, biến dạng, không còn trang bìa.

“Tôi sẽ tiếp tục đọc và ghi chú. Những hôm trời nắng ráo vầy, ngồi dưới cột đèn đọc sách rất sướng chú à. Hôm nào có dịp ghé nói chuyện tiếp nghen. À, mà nếu chú chịu đọc, tôi hứa sẽ cho mượn khi đọc xong.”

Tôi coi đó là một lời hẹn với người xe ôm già ở Ðà Lạt, một độc giả thú vị mà tôi may mắn được trong chuyến trở về Ðà Lạt lần này.

Ông tên Vinh, năm nay 69 tuổi. Ðà Lạt là nơi chôn rau cắt rốn của ông. Ông sống cùng những biến cố, thăng trầm của thành phố này và chưa bao giờ có ý định rời thành phố này.

Chia tay người lái xe ôm già, những giọt cà phê rum châng lâng trên đỉnh đầu tôi không tan biến, mà ngưng đọng rất sâu ở đó cùng dư vị một cuộc gặp thoáng qua.






Đầu Tuần Dụ Ngôn ... Vu vơ:
Kính tặng Đức cha Giuse và Thầy M.


Thay vì mở sổ Công - Tội rồi quyết định mở cửa Thiên đàng cho vào Nước Trời ngay hay ấn định mức độ phải giam nơi Luyện tội ít hay nhiều, Thánh Phêrô dạo này có cách kiểm tra mới.

Mỗi người đến trình diện, thánh nhân cầm chìa khoá Cửa Nước Trời khá lớn gõ vào hai đầu gối.

Có những người Ngài gõ nhẹ cái đã giẫy nảy la đau, Ngài bảo xuống Luyện tội giam mấy chục năm; gõ mạnh tí nữa mới đau: xuống Luyện tội thanh luyện ít năm; gõ mạnh mới đau: ở luyện tội ít tháng…


Cứ thế, gõ nhẹ mà đau ở Luyện tội lâu; gõ mạnh mới đau ở luyện tội ít.

Đặc biệt có người Ngài gõ thật mạnh mà không thấy đau; gõ nhiều lần mạnh mà không thấy phản ứng đau, Thánh Nhân liền mở của Thiên đàng mời vào ngay.

Có người thắc mắc, thánh nhân giải thích:

- Điều đó cho thấy thước đo khi còn sống họ biết cầu nguyện nhiều hay ít. Người biết quỳ cầu nguyện nhiều thì đầu gối chai sần, gõ vào ít thấy đau, đền tội dương gian đã đủ; còn người ít biết quỳ cầu nguyện thi gõ nhẹ đã đau, cần phải thanh luyện lâu hơn…

Cũng có loại người, ngài mới giơ lên nhử gõ gõ vội thụt chân, la hét thảm thiết và chạy mất… Họ chạy đi đâu không ai biết, song có điều chắc chắn không thấy họ ở nơi Luyện tội hay trên Thiên đàng !

Bất chợt Thánh Phêrô thở dài buồn bã: Dạo này trên dương gian ngày càng ít người biết quỳ cầu nguyện, ngay càng nhiều người xuống đây mới gõ nhẹ đã la đau toáng…



Dụ Ngôn... Vu Vơ:


Hạt muối Bé nói với hạt muối To: - Em đến chia tay chị nè. Chị ơi, em sắp được hoà tan trong đại dương, còn chị chuẩn bị chưa ?

Muối To trố mắt: - Em dại quá, sao lại để đánh mất mình đến thế. Em muốn thì em cứ làm một mình, chị không điên !

Muối To ích kỷ, thu mình co quắp lại, nhất định không để biển hoà tan.


Muối to lên bờ, sống trong vuông muối. Nó vẫn ngạo nghễ, to cứng và nhìn chúng bạn bé tí ti đầy khinh khỉnh. Thu hoạch, diêm dân gạt nó ra ngoài, xếp vào loại phế phẩm, còn những hạt muối tinh trắng kia được con người trân trọng đội lên đầu, hay cắp bên lưng, rồi đóng vào bao sạch đẹp... Lần đầu tiên nó thấy mình bị xúc phạm!

Sau một thời gian lăn lóc hết xó chợ này đến xó chợ khác, cuối cùng có người cho nó vào nồi cám heo. Phải hoá thân phục vụ cho lũ heo dơ bẩn này ư? Đau! Nhục! Ê chề!.... Lòng kiêu hãnh không cho phép nó “tế thân” cho lũ heo hạ tiện. Nó thu mình co cứng hơn mặc cho nước sôi trăm độ cũng không lấy được, dù là cái vảy da của nó.

Khi rửa máng heo, người ta phát hiện ra nó, chẳng cần nghĩ suy, ném ngay ra đường lộ, mặc cho nhân thế qua lại chà đạp...

Trời đổ mưa, muối Bé- bây giờ là hạt mưa xinh xắn gặp lại muối To mừng rỡ, ngạc nhiên:

- Ôi chị muối To của em, sao chị lại nằm trơ trốc một mình ở chốn này !

Gặp lại đồng hương, muối To sụt sùi:

- Số kiếp của chị khổ lắm, tủi nhục lắm...hư…hư... Còn em sống thế nào ?

- Tuyệt lắm chị ơi !…

Muối Bé hí hửng kể lại:

- Khi em hoà tan trong nước biển, em được bay lên trời, thoả thích ngắm trái đất trên cao, đẹp lắm. Sau đó em thành mưa tưới mát cho trái đất thêm xanh tươi, thêm hy vọng... Chưa hết, em còn đi chu du nhiều nơi trên trái đất trước khi về biển, chuẩn bị cho một hành trình tuyệt vời khác... Thôi em chào chị, em phải đi để sớm về với cội nguồn!.

Nhìn muối bé hoà mình với dòng chảy, xa dần... Bỗng dưng muốn To thèm khát cuộc sống như muối Bé, muốn hoà tan… hoà tan... Nhưng...

Chao ôi, quá muộn rồi! Nó đã trở thành sỏi đá, mãi sống trong cô đơn, mãi bị người ta chà đạp !!!

(Lưu ý: Bản đang này có khác một chút so với bản đăng trên TTCT)

Được tạo bởi Blogger.