Leonardo Da Vinci vẽ bức tranh “Bữa tiệc ly" mất bảy năm liền. Đó là bức tranh vẽ Chúa Jesus và 12 môn đệ trong bữa ăn cuối cùng trước khi Ngài bị môn đệ Judas phản bội.
Leonardo tìm người mẫu rất công phu. Giữa hàng ngàn thanh niên, ông mới chọn được một chàng trai có gương mặt thánh thiện, một tính cách thanh khiết tuyệt đối làm người mẫu vẽ Chúa Jesus. Da Vinci làm việc không mệt mỏi suốt sáu tháng liền trước chàng trai và hình ảnh Chúa Jesus đã hiện ra trên bức vẽ.
Sáu năm tiếp theo ông lần lượt vẽ xong 11 vị môn đệ, chỉ còn có Judas, người môn đệ đã phản bội Chúa vì 30 đồng bạc. Hoạ sĩ muốn tìm một người đàn ông có khuôn mặt hằn lên sự hám lợi, lừa lọc, đạo đức giả và cực kỳ tàn ác. Khuôn mặt đó phải toát lên tính cách của kẻ sẵn sàng bán đi người bạn thân nhất, người thầy kính yêu nhất của chính mình… Cuộc tìm kiếm dường như vô vọng. Bao nhiêu gương mặt xấu xa nhất, độc ác nhất, Vinci đều thấy vẫn chưa đủ để biểu lộ cái ác của Judas. Một hôm, Da Vinci được thông báo có một kẻ mà ngoại hình có thể đáp ứng yêu cầu của ông. Hắn đang ở trong một hầm ngục ở Roma, bị kết án tử hình vì giết người và nhiều tội ác tày trời khác…
Da Vinci lập tức lên đường đến Roma. Trước mặt ông là một gã đàn ông nước da đen sạm với mái tóc dài bẩn thỉu xoã xuống gương mặt, một khuôn mặt xấu xa, hiểm ác, hiển hiện rõ tính cách của một kẻ hoàn toàn bị tha hoá. Đúng, đây là Judas !

Được sự cho phép đặc biệt của đức vua, người tù được đưa tới Milan, nơi bức tranh đang vẽ dang dở. Mỗi ngày tên tù ngồi trước Da Vinci và người hoạ sĩ thiên tài cần mẫn với công việc truyền tải vào bức tranh diện mạo của kẻ phản phúc.
Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành, kiệt sức vì phải đối mặt với cái ác một thời gian dài, Vinci quay sang bảo với lính gác : "Các ngươi đem hắn đi đi !"
Lính canh túm lấy kẻ tử tù nhưng hắn đột nhiên vùng ra và lao đến quỳ xuống bên chân Da Vinci, khóc nức lên : "Ôi, ngài Da Vinci ! Hãy nhìn con ! Ngài không nhận ra con ư ?"
Da Vinci quan sát kẻ mà sáu tháng qua ông đã liên tục nhìn mặt. Cuối cùng ông đáp : "Không! Ta chưa từng nhìn thấy ngươi cho đến khi ngươi được đưa đến từ hầm ngục Roma". Tên tử tù kêu lên : "Ngài Vinci… Hãy nhìn kỹ tôi ! Tôi chính là người mà bảy năm trước ngài đã chọn làm mẫu vẽ Chúa Jesus…"
Câu chuyện này có thật, như bức tranh "Bữa tiệc ly" là có thật. Chàng trai từng được chọn làm hình mẫu của Chúa Jesus, chỉ sau hơn 2000 ngày đã tự biến mình thành hình tượng của kẻ phản bội ghê gớm nhất trong lịch sử.
Tương lai không hề được định trước. Chính chúng ta là người quyết định số phận của chính mình.
(VTCG sưu tầm)












Giữa vòm trời cao xanh, chùm phượng lẻ loi sót lại cuối hạ không lấn át được sắc vàng của những cơn lá mùa thu. Tạm biệt tuổi học trò đã lâu, nhưng mỗi độ tháng 9 về, nó như muốn dừng lại, tạt té ở một góc ký ức nào đó, để nhìn kỹ mình của hôm qua và gửi lời biết ơn tới bao con người đã ghé thăm và nâng đỡ nó trên đoạn đường đầu đời. Và nó cũng muốn hòa mình cùng các em học sinh, sinh viên trong những ngày tựu trường hôm nay. Cùng nhịp bước náo nức ấy, nó không quên thầm thĩ một lời nguyện chúc về một năm học mới tràn đầy ước mơ và hy vọng dành cho các em.

6 tuổi…
Vào lớp 1, mẹ mua cho nó chiếc túi cước có sọc xanh, sọc đỏ cùng phấn trắng, bảng đen và que tính… Nhưng nó lại thích thêm vào trong chiếc túi của mình những chiếc gai bưởi vừa dài, vừa nhọn để bất cứ khi nào nó cũng có thể lăn lê bò toài tập viết trên những mảnh lá chuối mà nó cố lắm mới hái được sau vườn nhà. Gai bưởi mà viết trên lá chuối bánh tẻ thì đậm nét lắm! “Đậm” nên nó nhớ lâu, nhớ mãi. Những ngày chập chững đến trường, vì chưa biết viết hay gọi tên hai từ “thiếu thốn” nên ngay trong cảnh thiếu thốn ấy, nó vẫn luôn vui vẻ với tất cả những gì nó nhận được. Mãi về sau, khi nó không còn là đứa trẻ 6 tuổi, nó mới hiểu rằng nhờ hoàn cảnh đó mà nó biết trân trọng, yêu con chữ, yêu màu mực tím, yêu trường, yêu lớp cùng giấy trắng tịnh khôi hơn…


12 tuổi…
Nó vào cấp II, bố tặng nó chiếc xe đạp cũ. Tuổi của xe lớn hơn tuổi của nó. Khối sắt ấy nặng hơn cả số kg mà 12 năm bố mẹ chăm nuôi nó cực nhọc. Trên con đường làng đất đỏ, bóng nó loắt choắt như chú chim ri tập bay. Làm bạn với cái tuổi dở dở ương ương ấy, xe đạp tối ngày bị giận, bị hù bỏ xó vì “bạn già ấy” hết tuột xích lại lủng lốp… Nhìn tay chân mặt mũi lem nhem, áo quần xộc xệch cùng cái bụng rỗng giữa buổi trưa nắng gắt, có ai mà lại không thương nó thật nhiều?

16 tuổi…
Khuôn mặt nó phúng phính như trăng mười sáu. Đôi mắt biết vui, biết buồn, biết khóc, biết cười, trái tim biết thổn thức bâng quơ… Nó hay suy tư hơn, và hay đặt dấu hỏi cho tương lai của mình? Để có được câu trả lời tốt nhất, nó biết mình phải miệt mài đèn sách, phải vượt khó để chuẩn bị những hành trang cho hành trình mới phía trước…

Và hôm nay…
Nó không còn ở tuổi học trò nữa nhưng tâm tình của người học trò nó còn giữ và vẫn mang theo trong mình. Bởi nó biết cuộc đời này bao la rộng dài, có biết bao nhiêu điều phải học, phải tập, để sống cho nên “người” hơn, để dù bao nhiêu tuổi, dù ở đâu nó vẫn dễ dạy, dễ bảo và dễ thương hơn.
Nó muốn cảm ơn bố mẹ, anh chị. Tri ân thầy cô, bạn bè và tạ ơn Chúa – Vị Linh Hướng tuyệt vời của nó. Xin cảm tạ Mẹ Maria – Bà Giáo tận tụy, bao dung và luôn chở che nó.

Cuối cùng, xin cám ơn những mùa tựu trường cùng với những kỷ niệm chẳng nhạt phai bao giờ.
--Violet--

Bài viết của cùng tác giả:Âm hưởng

Mã số VVYT 16-023
Têrêsa Nguyễn Thị Thanh Xuân, 1956, tgp Saigon
(Giải khích lệ VVYT 2016)
Cứ mỗi lần nhìn những trận mưa lớn như mấy ngày qua là tôi lại nhớ đến hình ảnh của ba tôi. Người cha tận tụy gánh vác mọi việc trọng trong gia đình.
Hồi nhỏ, gia đình sống trong thời giặc giã, chạy loạn liên miên đến khi đất nước hòa bình thì ba mẹ chỉ còn đủ tiền mua một căn nhà nhỏ, ộp ẹp bên kia cầu chữ Y. Ba làm công, mẹ lo việc nhà, hai chị cả phải vừa đi học vừa đi làm để phụ ba. Tuy nhiên nhà chỉ đủ mua gạo thỉnh thoảng được lạng thịt từ ba mang về cũng là để bồi dưởng cho mẹ và các em nhỏ nhất. Bữa cơm hằng ngày của gia đình là cơm độn khoai lang, canh bằng nước rau muống luộc. Hôm khác là đọt dứa luộc chấm nước tương. Hôm khác nữa là bắp cải nồi xào dầu hoặc nước lã chan cơm với dưa mắm. Vậy mà bữa cơm chiều nào cũng vui và đầy ắp tiếng cười … Mẹ gắp thức ăn cho ba, ba san bớt cơm cho mẹ và xới thêm cho chị em tôi nữa, ba cười bảo: “ Trưa trong cơ quan ba đã có ăn no rồi !” Vừa nói ba vừa đưa thẳng tay gồng lên để đưa con “chuột” phình lên từ cánh tay của ba. Chị em tôi nhìn mà cười nhưng tôi chợt im lặng ngắm nhìn gương mặt khắc khổ của ba.

Lớn hơn một chút, nhà đã chật thêm chật chội hơn. Mỗi khi trông thấy mây đen kéo về là ba mẹ ngồi nhìn chị em tôi mà xót xa nhất là mưa về trong những đêm hôm. Mẹ dọn chỗ không dột cho các em ngủ lấy sức để mai còn đến trường. Chị em tôi đều là gái và mấy đứa em trai còn nhỏ ở tuổi ăn tuổi ngủ nên chỉ có ba mẹ tôi tát nước trong đêm khuya khi trong khu xóm mọi nhà đều an giấc. Ba bảo : “Để mẹ con ngủ lấy sức. Hằng ngày mẹ phải lo việc nhà đã cực lắm rồi, ba phải phụ mẹ không thì mẹ bệnh, thương mẹ lắm đó!”
Mái và vách nhà đều bằng tôn nên trưa rất nóng đến hơn 4 giờ chiều ba đi làm về mà trời vẫn còn nắng nóng gay gắt … thế mà ba tôi lấy“đồ nghề” lên nóc tìm bít những nơi bị dột. Nhà tuy giảm bớt đi phần nào bị dột nhưng nước mưa vẫn tràn vào và ba lại phải một mình tát nước có khi đến gần sáng. Mồ hôi ướt đẫm chiếc áo mong manh của ba nhưng ba vẫn cười khi nhìn đứa em nhỏ nhất vừa choàng dậy đưa tay dụi mắt: “ Con gái út của ba ngủ có ngon không ?”
Ra trường, ba dành dụm mua cho tôi chiếc xe đạp cũ. Những ngày đầu đi làm, tôi được ba kèm tôi cùng đường đi làm của ba. Đến ngã tư tôi rẻ phải còn ba thì rẻ trái, đi một đổi đường, ngoáy lại tôi vẫn thấy bóng dáng nhỏ, gầy gò của ba còn đứng đó dõi theo tôi.
Thấm thoát đi làm được ba năm, cuối năm đó tôi có bạn trai, dẫn về nhà để ba mẹ xem mặt. Một tối, ba gọi tôi lại, dạy : “Con ạ, con phải làm việc luôn dù sau này có lập gia đình hay không, con đừng ỷ lại dựa vào chồng mà biếng nhác. Con đã lớn khôn, có công ăn việc làm và nay có bạn, ba rất mừng. Chỉ mong con có cuộc sống an vui, không cực nhọc như mẹ, cả một đời lam lũ, khổ cực…”. Ngày ấy, lần đầu tiên, con gái thấy ba cười nhưng lấp lóa nước mắt.
Con cảm ơn ba đã cho con sự sống, đã ở bên con những khi con vui, khi con buồn, khi con yếu lòng gục ngã. Con thầm hát cầu xin Chúa : “ Xin cho cha mẹ con thắm mãi tình son của Chúa Trời, cho con giữa gia đình luôn sống theo tình người con ngoan”.

Mã số VVYT 16-026
Tùy Bút, Đặng Kim Thoa, giải triển vọng VVYT 2016)


Thai nhi yêu dấu,
Chắc chắn trong suốt phần đời còn lại này của mẹ, mẹ sẽ không bao giờ quên được những ngày tháng đó. Những ngày mẹ kiên quyết đấu tranh để giữ con, nhưng rồi lại quyết định phá thai con…
Đã hai năm trôi qua, kể từ giờ phút mẹ đã làm cái việc khủng khiếp nhất trong đời ấy. Mẹ thật sự không muốn tin là mẹ đã làm điều tồi tệ đó đối với chính con mình. Mẹ thật sự không hiểu động lực tàn nhẫn nào đã giúp mẹ làm được cái việc mà trước đó, chỉ nghĩ đến thôi, là mẹ đã chịu không nổi…
Mẹ đã rất mừng khi biết là mang thai con. Khi cảm nhận sự sống bé nhỏ của con đang ngày đêm hình thành trong bụng mẹ. Mẹ đã nghĩ sẽ cố gắng làm việc thật nhiều để kiếm tiền nuôi con…Nhưng thực tế phũ phàng và hoàn cảnh nghiệt ngã đã khăng khăng chống lại con. Dù vậy, mẹ vẫn yêu thương con biết chừng nào. Mẹ bỏ ngoài tai mọi vấn đề, mọi rủi ro để bảo vệ con…
Thế rồi, khi con được mười hai tuần tuổi, độ dày da gáy của con khiến mọi người càng phản đối con. Mẹ đã sợ… Mẹ sợ con bị Down thật. Mẹ sợ con phải sống cuộc sống không giống con người. Khi ngày ngày ti vi vẫn chiếu những hình ảnh quái dị của những đứa trẻ dị tật. Mẹ sợ lắm… Mẹ không muốn con phải sống, mà chỉ như đang tồn tại, bằng lòng thương hại của mọi người.
Rồi mẹ nghĩ về cuộc đời của chính mẹ. Mẹ đã sống trong đau khổ, chán trường biết bao năm tháng qua. Mẹ đã sống gần như mười lăm năm trời trong cái tâm trạng “ước gì mình chưa bao giờ được sinh ra”. Ươc gì bà ngoại chưa bao giờ đẻ ra mẹ… Mẹ căm ghét cái ngày sinh nhật mẹ, ngày mẹ bị sinh ra đời, bắt đầu kiếp người đầy oan trái… Nên mẹ không muốn làm khổ con trong cái kiếp người không đáng sống. Mẹ đã nghĩ cuộc đời này không có gì đáng để con phải mạo hiểm chào đời và sống cả…
Rồi con biết đấy, đau khổ biết chừng nào, cái đêm mẹ áp bàn tay vào bụng, nói lời vĩnh biệt con. Mẹ đã quyết định phá thai con, một quyết định đau đớn như xé toạc chính linh hồn mình. Một nỗi đau không gì diễn tả nổi…
Sáng hôm sau, trời mưa tầm tã. Bệnh viện báo hoãn lại một ngày. Lẽ ra đây phải là thời gian để mẹ suy nghĩ lại, mà giữ lấy con. Nhưng mẹ đã không thay đổi quyết định của mình…Mẹ xin lỗi…
Rồi sáng hôm sau nữa, trời vẫn mưa…Mẹ vô cảm thức dậy từ sáu giờ sáng. Chuẩn bị đưa con về cõi vĩnh hằng, không một cảm xúc…
Mẹ nhanh nhẹn bước đi sau bà ngoại. Dưới cơn mưa… Chỉ là cơn mưa…hay Trời đang khóc…? Hay con đang khóc…? Mẹ không biết… Mẹ đã không nghĩ được gì nữa cả…
Vào viện, mẹ như kẻ đã đánh mất trái tim. Mẹ đã không yêu cầu siêu âm kiểm tra lại, xem con có thật sự bất ổn không. Mẹ chỉ răm rắp làm theo lời chị y tá. Chị y tá thì làm theo yêu cầu của bà ngoại, là phá thai con…
Bà Bé, gọi điện cho mẹ liên tục. Mẹ hèn nhát không nghe máy. Mẹ sợ bà sẽ làm mẹ thay đổi, mẹ sợ bà sẽ bảo mẹ đừng hại con… Thật phũ phàng cho con, khi chính bà ngoại và người thân của con, mẹ của con lại khăng khăng giết con. Trong khi người ngoài, lại kiên quyết bảo vệ con... Nhưng mẹ đã không nghe…. Mẹ thật ngu ngốc…
Sau khi uống thuốc và chờ đợi, giờ phút đen tối ấy cũng đến. Việc nạo con ra khá nhanh…
Thật kinh hoàng khi giết đi một sinh linh vô tội…
Về đến nhà, đêm đầu tiên mẹ đã ngủ rất yên, vì tác dụng của thuốc an thần. Nhưng đến sáng hôm sau, tình mẫu tử trong mẹ mới sực tỉnh.
Mẹ mới bàng hoàng vì mất con.
Mẹ mới vật vã trong nỗi nhớ thương con.
Mẹ ước ao được nhìn thấy con, ngắm gương mặt con trong vòng bay của mẹ…
Mẹ ước ao được bế ẵm con trong lòng, được chăm sóc con từng giây từng phút…
Mẹ chới với tìm kiếm cái gì đó liên quan đến con…mà chẳng có gì cả…
Để đến hôm nay, tâm hồn mẹ vẫn tan nát khi viết những dòng này. Trong nỗi day dứt, trong những hối tiếc muộn màng…Mẹ ước gì mẹ chưa bao giờ làm điều đó…ước gì…
Hai năm trôi qua, mẹ đã sống mà không ngày nào không nghĩ đến con. Trong ngôi nhà này, với những con người đã tàn nhẫn ép mẹ phá bỏ con… Mẹ đã tưởng chừng như không thể bỏ qua cho họ. Mẹ rất căm hận họ. Mẹ hận bà ngoại con…
Nhưng khi thấy bà con ngày một già đi, bệnh tật, nghèo khổ…mẹ lại chạnh lòng thương và bỏ qua chuyện cũ. Khi thấy mợ con sinh em bé, yếu ớt, cô độc, thiếu thốn…mẹ cũng tội nghiệp mợ con mà bỏ qua cho cậu mợ. Tất cả mọi người đều là những con người yếu đuối, Cái nghèo khổ khiến người ta trở nên hèn nhát.
Mẹ cũng thấy rằng, sự thù hận mà mẹ nuôi dưỡng trong lòng, chẳng những không giúp gì được cho cuộc sống của mẹ, mà đang ngày đêm hủy hoại tâm hồn mẹ. Nhức nhối, xót xa…Rồi khi mẹ quyết định từ bỏ hận thù, lòng mẹ an nhiên bình thản lắm. Và dù sao, mẹ cũng vẫn là người cuối cùng quyết định số phận con. Nên, mẹ mới chính là kẻ sát nhân…
Mẹ xin lỗi…
Để tâm tĩnh lại, mẹ đã phải chiến đấu rất nhiều mỗi khi ký ức về ngày mất con chợt trở lại. Mẹ không biết giờ con đang ở đâu…Con có còn hờn mẹ nữa không…? Nhưng con ơi, mẹ xin con, dù mẹ không xứng đáng nói điều này, mẹ vẫn xin con tha thứ. Xin con tha thứ cho bà ngoại. Xin con tha thứ con cậu mợ. Và nhất là xin con tha thứ cho người mẹ độc ác hèn nhát này…
Con ơi, lúc này, mẹ nhớ con nhiều lắm. Dù con có cả ngàn lý do để không thể tin mẹ, mẹ vẫn muốn nói với con rằng: Mẹ yêu con. Mẹ mãi mãi cưu mang con tâm hồn mình, với tất cả tình thương và nỗi xót xa vô tận…
...hết....
xem bình luận Xin con tha thứ trên Fb


Mã số VVYT 16-023
(Têrêsa Nguyễn Thị Thanh Xuân, giải triển vọng VVYT 2016)

Cứ mỗi lần nhìn những trận mưa lớn như mấy ngày qua là tôi lại nhớ đến hình ảnh của ba tôi. Người cha tận tụy gánh vác mọi việc trọng trong gia đình.


Hồi nhỏ, gia đình sống trong thời giặc giã, chạy loạn liên miên đến khi đất nước hòa bình thì ba mẹ chỉ còn đủ tiền mua một căn nhà nhỏ, ộp ẹp bên kia cầu chữ Y. Ba làm công, mẹ lo việc nhà, hai chị cả phải vừa đi học vừa đi làm để phụ ba. Tuy nhiên nhà chỉ đủ mua gạo thỉnh thoảng được lạng thịt từ ba mang về cũng là để bồi dưởng cho mẹ và các em nhỏ nhất. Bữa cơm hằng ngày của gia đình là cơm độn khoai lang, canh bằng nước rau muống luộc. Hôm khác là đọt dứa luộc chấm nước tương. Hôm khác nữa là bắp cải nồi xào dầu hoặc nước lã chan cơm với dưa mắm. Vậy mà bữa cơm chiều nào cũng vui và đầy ắp tiếng cười … Mẹ gắp thức ăn cho ba, ba san bớt cơm cho mẹ và xới thêm cho chị em tôi nữa, ba cười bảo: “ Trưa trong cơ quan ba đã có ăn no rồi !” Vừa nói ba vừa đưa thẳng tay gồng lên để đưa con “chuột” phình lên từ cánh tay của ba. Chị em tôi nhìn mà cười nhưng tôi chợt im lặng ngắm nhìn gương mặt khắc khổ của ba.
Lớn hơn một chút, nhà đã chật thêm chật chội hơn. Mỗi khi trông thấy mây đen kéo về là ba mẹ ngồi nhìn chị em tôi mà xót xa nhất là mưa về trong những đêm hôm. Mẹ dọn chỗ không dột cho các em ngủ lấy sức để mai còn đến trường. Chị em tôi đều là gái và mấy đứa em trai còn nhỏ ở tuổi ăn tuổi ngủ nên chỉ có ba mẹ tôi tát nước trong đêm khuya khi trong khu xóm mọi nhà đều an giấc. Ba bảo : “Để mẹ con ngủ lấy sức. Hằng ngày mẹ phải lo việc nhà đã cực lắm rồi, ba phải phụ mẹ không thì mẹ bệnh, thương mẹ lắm đó!”
Mái và vách nhà đều bằng tôn nên trưa rất nóng đến hơn 4 giờ chiều ba đi làm về mà trời vẫn còn nắng nóng gay gắt … thế mà ba tôi lấy“đồ nghề” lên nóc tìm bít những nơi bị dột. Nhà tuy giảm bớt đi phần nào bị dột nhưng nước mưa vẫn tràn vào và ba lại phải một mình tát nước có khi đến gần sáng. Mồ hôi ướt đẫm chiếc áo mong manh của ba nhưng ba vẫn cười khi nhìn đứa em nhỏ nhất vừa choàng dậy đưa tay dụi mắt: “ Con gái út của ba ngủ có ngon không ?”
Ra trường, ba dành dụm mua cho tôi chiếc xe đạp cũ. Những ngày đầu đi làm, tôi được ba kèm tôi cùng đường đi làm của ba. Đến ngã tư tôi rẻ phải còn ba thì rẻ trái, đi một đổi đường, ngoáy lại tôi vẫn thấy bóng dáng nhỏ, gầy gò của ba còn đứng đó dõi theo tôi.
Thấm thoát đi làm được ba năm, cuối năm đó tôi có bạn trai, dẫn về nhà để ba mẹ xem mặt. Một tối, ba gọi tôi lại, dạy : “Con ạ, con phải làm việc luôn dù sau này có lập gia đình hay không, con đừng ỷ lại dựa vào chồng mà biếng nhác. Con đã lớn khôn, có công ăn việc làm và nay có bạn, ba rất mừng. Chỉ mong con có cuộc sống an vui, không cực nhọc như mẹ, cả một đời lam lũ, khổ cực…”. Ngày ấy, lần đầu tiên, con gái thấy ba cười nhưng lấp lóa nước mắt.
Con cảm ơn ba đã cho con sự sống, đã ở bên con những khi con vui, khi con buồn, khi con yếu lòng gục ngã. Con thầm hát cầu xin Chúa : “ Xin cho cha mẹ con thắm mãi tình son của Chúa Trời, cho con giữa gia đình luôn sống theo tình người con ngoan”.

HẾT
xem bình luận tùy bút Tình Cha trên Fb
Được tạo bởi Blogger.