(VVYT 17-060)
Linh ngồi đó nét mặt đượm sầu, đôi mắt thẫn thờ mệt mỏi, nhìn thân hình gầy gò ốm yếu của Linh tôi thấy cả một buổi chiều cô quạnh. Nắng tháng tư gay gắt làm cho Sài Gòn nên nằng nặng hối hả hơn và lòng tôi cũng âm u khó hiểu.
Cầm hồ sơ bệnh án trên tay mà Linh không dám mở ra xem vì cô ấy nghĩ mở ra xem là khép lại một hành trình, mở ra xem là lúc chính bàn tay cô ấy đóng lại cánh cửa ước mơ bấy lâu nay.
Đứng từ xa tôi nghĩ: “Một con người mạnh mẽ,can trường như Linh ngày nào đâu rồi? Nụ cười vô tư, ánh mắt đầy hi vọng còn đâu! Hay bây giờ cô ta mới đang sống thực với chính mình!” tôi cười nhẹ,tiến lại gần hỏi linh:
-Bác sĩ bảo sao?
-Tệ lắm rồi… mình chẳng dám mở ra xem,rồi cái ước mơ đó mãi là ước mơ thôi sao!
Linh vừa nói dứt lời hai hàng nước mắt tuôn trào trên khuôn mặt sầu buồn u ám. Tôi cố gắng mở môi nói lời an ủi Linh nhưng hình như những lời an ủi lúc này như những câu nói dối lòng vậy!
Dạo gần đây tôi chẳng ưa gì cái Linh, mọi việc Linh làm tôi đều thấy khó chịu, những chuyện vui Linh kể tôi thấy chẳng buồn cười tẹo nào. Hình ảnh Linh trong đầu tôi là một cô nàng với thân hình ốm o nhỏ bé nhưng luôn cố gắng tỏ ra mình mạnh mẽ. Cả mấy tháng trời nay tôi không hề mở lời bắt chuyện trước với Linh,đến cả việc trả lời Linh tôi cũng chẳng thèm. Tôi hiểu rõ mình đang ghanh tị với Linh một con người năng nổ, vui tươi luôn được chị em quý mến. theo lời kể của cô ta thì cô ấy có cả một gia đình hạnh phúc và cả một tuổi thơ đầy kỉ niệm ngọt ngào. Linh dưới tôi một lớp trong cộng đoàn dòng tu nhưng nó quán xuyến khá nhiều việc trong ngoài cộng đoàn. Nó luôn được bề trên tín nhiệm và quan tâm cách đặc biệt,hễ nó bệnh một chút xíu là sơ bắt nó nghỉ ngơi, nấu đồ ăn bổ dưỡng và đem lên. Bởi thế thật là khó cho tôi khi mở lời an ủi động viên nó lúc này.
Khi những tiếng nấc dịu đi, tôi lấy hồ sơ bệnh án và đơn thuốc đi lấy thuốc cho Linh. Khi mở tệp hồ sơ bệnh án ra tôi như bị thất thần với dòng chữ chuẩn đoán: “Viêm đa khớp dạng thấp, thoái hóa khớp”. Chính tôi cũng không ngờ về căn bệnh Linh đang mang trong mình. Có thật không một cô gái còn quá non trẻ, đang căng tràn sức sống với đầy ắp những dự tính tương lai ở cái tuổi đôi mươi này lại phải gánh lấy căn bệnh của những người già. Ôi lạy Chúa tôi, tôi chẳng thể tin nổi vào mắt mình. Sao lòng tôi thấy nao nao, là lạ như thế này nhỉ? Hẳn tôi là đứa chẳng ưa gì cái Linh cơ mà! Tôi quyết định vào hỏi bác sĩ đã chuẩn bệnh cho Linh.


-Bạn con bị nặng lắm,bị lâu rồi sao không đi khám sớm hơn! Tội nghiệp con bé, nó còn quá trẻ để mang lấy căn bệnh này con ạ! Khớp con bé có nguy cơ bị biến dạng nếu không được điều trị kịp thời…
Từng lời bác sĩ nói với tôi như những câu trời giáng vậy! Trong tôi mọi xúc cảm hoàn toàn đảo ngược, hình như tôi đang thấu hiểu một nỗi đau. ‘’Hiểu thấu’’ có lẽ là món quà tôi có thể trao tặng Linh lúc này hơn là những câu nói an ủi nhạt nhẽo,dối lòng.Bây giờ tôi mới hiểu tại sao sơ luôn chăm sóc và yêu thương Linh đến thế.
Làm mọi thủ tục xong, tôi dìu Linh về lại cộng đoàn. Suốt 15 phút trên xe taxi, tôi và Linh chẳng nói với nhau câu nào. Tôi chỉ thấy những giọt nước mắt trắng trong khóc cho những nỗi đau khôn cùng sâu thẳm. Chẳng phải là bệnh nan y hay căn bệnh thế kỷ chống chọi với thời gian nhưng căn bệnh này dập tắt cả những ước mơ,những miền hi vọng mà suốt hai năm qua Linh đã dày công ươm trồng. Có nỗi đau nào đau hơn điều đó? Nên tôi đã chẳng dám hỏi Linh thêm điều chi, tôi sợ những lời nói của tôi lại cướp mất đi,dày vò thêm niềm hi vọng bây lâu nay của Linh. Bởi có nhiều người sống được trên đời này là do niềm hi vọng.
Chiếc xe taxi dừng lại trên con hẻm nhỏ đi vào nhà. Tôi dìu linh những bước chân nặng nề, đau đớn. Khi đôi mắt chúng tôi vừa nhìn thấy ngôi nhà Caritas trắng nhỏ xinh, Linh dừng lại quỳ ngục xuống đất, vì quá bất chợt nên nên tôi không đỡ nổi. Linh lại tếp tục khóc trong nỗi lo lắng, sợ hãi, đôi tay Linh run lên cầm cập. Tôi hoảng hồn đỡ Linh lên, Linh nhìn tôi nói : “Lan ơi, Linh sợ, cái nơi Linh yêu thương và nghĩ mãi gắn kết với nó sao hôm nay Linh lại chẳng dám bước vào, bước vào đó là phải đối diện với nhiều điều lắm, Lan biết không?”
Nghe Linh nói xong tôi cũng khóc theo tiếng nấc nghẹn ngào của Linh, có cái gì đó như mắc ở cổ họng tôi, tôi không nghĩ lại có ngày tôi khóc vì thương Linh, thương cho nỗi niềm Linh đang gánh chịu khi Linh chẳng làm gì sai chỉ là quá khao khát chạm tới ước mơ đời dâng hiến đó. Khi hiểu những nỗi đau Linh đang chịu tôi thôi chấp nhất những chuyện nhỏ nhặt, thôi trách giận và cư xử thiếu tình thương như tôi đã từng làm với Linh. Lẽ nào tôi đang dần thấm hai chữ “vô thường”. thiệt, đời người vô thường quá! Đi với nhau có bao lâu đâu, sao không yêu thương khi tôi còn có thể! Chẳng hiểu sao lúc này tôi thầm nguyện cùng Chúa: “Xin cho con gánh thay những nỗi đau này, con to khỏe hơn Linh sao không gửi cho con mà lại gửi cho một cô nàng ốm yếu?”
Hai chúng tôi cùng khóc mà chẳng sợ gì ánh mắt dòm ngó của bọn trẻ vừa tan trường. Vì với tôi đây là lúc tôi hiểu rõ về Linh, hiểu về nỗi hờn cơn hận, hiểu yêu thương xoa dịu lấy khổ đau, hiểu tình người là mối dây hàn gắn bao vết thương lòng! Và có lẽ tôi đang từ từ trưởng thành qua nỗi đau bằng việc thương lấy nỗi đau của người chị em của mình.
Người ta nói: “Đời là bể khổ, tình là dây oan” nhưng hơn bao giờ hết chính lúc này ngay tại đây bể khổ là điểm hẹn cho tình người gặp gỡ. Khi những bước chân Linh dừng lại là lúc tôi nghe tim mình thổn thức, tôi nghe thật sâu, hiểu thật kĩ nỗi niềm của Linh.
Nhìn khuôn mặt bơ phờ vì nắng, buồn vì kết quả bệnh án Linh cầm trên tay, sơ chẳng hỏi điều gì, sơ lấy nước cho chúng tôi và nói: “Hai con vất vả quá”. Khi Linh đã về phòng nghỉ ngơi, sơ gọi tôi vào hỏi chuyện về Linh, lại là những tiếng thở dài và nỗi lo lắng hiện rõ trên nét mặt của người. Giá như những tiếng thở dài làm nỗi đau ngắn lại!
Kể từ hôm đó sơ quyết định chuyển Linh xuống nhà dưới để tránh leo cầu thang và đi lại nhiều. Mọi công việc trong ngoài cộng đoàn Linh đều không được làm. Bởi thế trọn vẹn khoảng thời gian này tôi luôn thấy Linh trong nhà nguyện Thánh Thể, đó như là chốn tự tình của Linh. Bên Jesus có lẽ là điều cần thiết nhất cho Linh, bên Jesus Linh sẽ được niềm an ủi thiêng liêng và chỉ bên Jesus Linh mới sẵn lòng đón nhận mọi điều đến với mình trong bình an của Người.
Khoảng thời gian này tôi cũng dành thời gian của mình nói chuyện với Linh hơn, đó là điều mà trước đây tôi chưa từng làm hay dù chỉ là nghĩ tới. Giá như ngày trước tôi quan tâm tới Linh hơn… và… giá như!
Có lần Linh tâm sự cùng tôi: “Lan à, mình thấy ơn gọi của mình mơ hồ và huyền nhiệm quá! Lúc này mình hoàn toàn bất lực và nhỏ bé! Ai ngờ đâu… thật, cuộc sống vô vàn điều khó hiểu, bí ẩn và nhiệm mầu! Mà hiểu biết của mình trước tiếng gọi đó thì sơ khai và tăm tối biết nhường nào. Linh… cảm thấy hoang mang và sợ hãi về viễn cảnh mình sẽ rời xa nơi đây.” Lại là những tiếng nấc nghẹn trào dâng, Linh nói tiếp: “Là một người trẻ khao khát ơn gọi tân hiến, mình muốn làm nhiều điều lắm. Vậy mà giờ đây Chúa bắt mình phải nằm một chỗ, đầu hàng trước những cơn đau, gặm nhấm sự cô độc! Mình thấy Chúa đang bỏ rơi mình, một mình Linh với cây Thánh Giá mệt mỏi lắm Lan ạ!”
Chưa bao giờ tôi thấy Linh nói ra những lời tiêu cực và chán nán như thế này. Tôi ôm lấy thân hình nhỏ bé của Linh và nói: “Linh à, cứ khóc đi, cứ gào thét đến tận cùng đi để những chất chứa trong lòng vơi bớt.”. Bởi tôi hiểu rằng: Dưới chân Thánh Giá mọi lời nói an ủi, động viên có khi chỉ thêm phiền toái và vô dụng mà thôi.
Và thế một năm trôi qua…
Sáng nay Linh cầm trên tay tấm thư gửi tôi với nụ cười thơ thưở ấy, nụ cười vô tư ngày nào Linh mới tới cộng đoàn. Tôi tiễn Linh về lại với gia đình trong một chiều gió nhẹ. Trời Sài Gòn hôm nay trong xanh làm sao như vừa trút hết những cơn mưa vậy! Vẫn biết rằng con đường mới phía trước của Linh là những khó khăn thử thách. Tôi chỉ thầm cầu nguyện cho Linh mãi giữ nguyên nụ cười đó, mạnh mẽ bước qua đau thương và tín thác đời mình cho Lòng Thương Xót của Chúa vì “Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.”
Tối nay trong nhà nguyện vắng một bóng hình, tôi mở bức thư ra khóc trong niềm vui khi đọc tới chỗ: “Cảm ơn Lan cho Linh chỗ dựa tinh thần để thấy đời còn xanh. Hôm nay Linh dừng lại một chuyến hành trình, tạm gác lại một ước mơ nồng cháy. Dừng lại là lúc để Linh nhìn lại những yêu thương đã được nhận. Dừng lại là lúc Linh cảm ơn về những cơn đau và nhận ra ơn Thánh mãi dư tràn. Mình sẽ bước tiếp và nhớ về nơi này lắm đó. Bình minh mới cho một cuộc đời mới.”
Trên sân thượng tầng hai, tôi nhìn thấy những cây bồ đề đang thay lá. Bên những chiếc lá vàng đang chuẩn bị về đất mẹ vẫn còn những chồi non đang cố bung mình bừng cháy lên. Hôm nay chúng tôi thay đổi!
Tôi thầm cảm ơn Linh vì qua những biến cố đó tôi biết nhìn đời bằng ánh mắt khác đi. Đất tâm hồn tôi hôm nay rộng lớn, đầy dưỡng chất để đón nhận mọi biến cố trong đời mình bằng hạt giống hiểu, thương, từ bi… mà Linh đã gieo nơi tôi suốt thời gian qua. Linh xa tôi nhưng tình yêu và sự quảng đại của Linh mãi còn đây với tôi.
Thấm được vô thường, tôi mới thấu được yêu thương. Yêu thương đôi khi chỉ là nở một nụ cười tươi, có khi là những cử chỉ lắng nghe, thông cảm và hiểu thấu. Yêu thương là nhận lãnh nỗi đau của người làm của mình. Yêu thương là thôi chấp nhất, thôi so sánh đòi hỏi, thôi xét đoán bỏ tù ai trong lối suy nghĩ của riêng mình. Yêu thương là tự do cho đi cái mình đang có, không lấy gì làm sở hữu riêng. Yêu thương là kiên nhẫn cảm thông là dành thời gian của mình cho người mình yêu và yêu những người mình chẳng ưa.
Để hiểu thấu bài học yêu thương này, tôi đã phải trải qua những biến cố trong đời mình và nhìn người chị em tôi bước đi xa dần.
Tôi từ từ nhắm mắt lại, trong trái tim tôi bây giờ tràn ngập lòng biết ơn. Khoảng không gian mát mẻ của buổi tối Sài Gòn hôm nay đặc biệt quá. Khi lòng chẳng còn hận thù, tham ái hay sân si, chẳng chứa chất điều gì ngoài yêu thương tự nhiên thấy cuộc đời thật đẹp, chiếc lá vàng bồ đề cũng trở thành tuyệt tác cho đời tôi. Khi sẵn lòng buông bỏ túi hành tranh, cởi bỏ đôi dép, chiếc mặt nạ hay cái áo choàng… bỗng thấy đời nhẹ tênh.
Ừ thì thế đó, yêu thương đi liền với hạnh phúc bình an. Khi yêu thương là lúc tôi thấy cả một bầu trời rộng lớn và mọi việc đều trở nên đơn giản hóa. Nó đơn giản như tình yêu Chúa dành cho tôi, không rườm rà, không quy tắc và chẳng có luật lệ thủ tục nào rắc rối. Yêu chỉ đơn giản là vì tôi đã được yêu nên tôi phải trao yêu thương đó cho mọi người để nhắc nhở: “Mình là sứ giả của tình yêu”.
Thiệt, chỉ có yêu thương là thứ hành tranh duy nhất giúp ta thanh thản đi qua những ngày dầm dề giông bão và yêu thương cũng là hành trang duy nhất ta có thể đem về thiên đàng.
Hôm nay, tôi mang yêu thương trong tim mình, thảnh thơi, vững chải và tươi mới. Đã muộn rồi tôi đặt lưng nằm xuống, ngước nhìn Thánh Giá, đôi môi cười nhẹ, lòng hồi tưởng bài Nguyện Cầu tôi làm tặng Linh:
Trong câu kinh nguyện thắm ân tình,
Thả hồn theo gió cuốn trôi đi
Chẳng vương chẳng bận đời được mất
Cho hồn thanh thản tựa núi sông.
Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Đời người được mất tựa phù vân
Thì thôi em nhé ta dừng lại
Nguyện cầu cho đời ngập yêu thương.
Nếu yêu thương là mầu xanh của lá
Tôi xin làm ánh nắng ấm ban mai
Để yêu thương là cho đi mãi mãi
Nắng ngửa lòng đón nhận lấy sắc không!
Trong hương kinh dâng lòng độ lượng
Hương yêu thương tỏa ngát cho đời
Ta mỉm cười đi vào lòng thế giới
Xin cho đời là những thứ tha luôn.

Mã số: 17-097
 

“Cúi xin Chúa sáng soi cho chúng con biết việc phải làm, cùng khi làm xin Chúa giúp đỡ cho mỗi kinh mỗi việc chúng con, từ khởi sự cho đến hoàn thành đều nhờ bởi ơn Chúa. Amen.”
Tiếng “Amen” vừa dứt, một bà mẹ trong nhóm liền đứng phắt lên, bà đi về phía nhà để xe hơi của cha xứ. Bà không nói một lời, miệng thì lẩm bẩm như đang đọc lại lời kinh. Mọi người ngồi nhìn theo mà chẳng hiểu chuyện gì xảy ra trong đầu của bà. Bà bước đi cách chậm rãi nhẹ nhàng, miệng lẩm bẩm như người mộng du giữa ban ngày.
Đến trước cửa kính, bà dừng lại giây lát như thể nhìn vào hình bóng lờ mờ của mình trong gương và đối thoại một vài câu gì đó. Rồi sau đó, nhanh như lưỡi hái, bà lao thẳng tới chỗ để chiếc ghế băng như thể sợ cái hình bóng trong gương ngăn cản không cho bà làm những chuyện bà sắp làm. Bà nhấc bổng chiếc ghế băng mà bình thường hai người mới khênh được. Mọi người sững sờ, hoảng hốt nhưng chẳng kịp làm gì, chỉ há mồm như bầy nai ngơ ngác. Chiếc ghế băng lao thẳng tới phía cửa kính như một mũi tên khiến cửa kính sụp bể tan tành.
Tiếng vỡ của cửa kính rộng mỗi chiều 4m khiến cả nhà thờ và những nhà lân cận phải giật mình hoảng sợ, còn những bà mẹ trong Hội Hiền Mẫu cùng ngồi họp với bà thì đang muốn đột quỵ. Tất cả giáo lý viên, tất cả thiếu nhi đang học giáo lý, tất cả người dân xung quanh đều chạy đến, chỉ có những bà mẹ là vẫn ngồi yên tại bàn họp. Họ ngồi yên như thể hiểu nguyên nhân dẫn tới hành động đó, hoặc ngồi yên vì không muốn liên quan đến vụ đổ máu này.
Cả sân nhà thờ chật kín người, họ sửng sốt, bán tán xì xầm đủ thứ. Một số người suýt soa tiếc rẻ cho chiếc cửa kính thì nói:
- Trời ơi! Chiếc cửa kính bóng lộn như vậy mà bây giờ vỡ vụn thành rác nhanh quá. Chắc cha xứ tức giận lắm đây!
Một số người nhìn chiếc ô tô sang trọng của cha thì tỏ vẻ vui mừng và nói:
- May mắn q! Chiếc xe của cha không sao. Cục cưng này của cha xứ mà có vấn đề gì thì bà này sẽ bị nêu tên trên nhà thờ và bị vạ tuyệt thông cho đến thiên thu vạn đại.
Một số người nhìn bà mẹ thì chỉ ngơ ngác chẳng nói được gì.
Sự việc không ai dám nghĩ tới đã tạo ra cho đám đông hỗn độn những cảm xúc lạ kỳ. Cả sân nhà thờ hướng về phòng để chiếc xe ô tô của cha xứ xầm xì lẩm bẩm như khung cảnh suy tôn thánh giá đến chặng thứ 12 trong chiều thứ sáu Tuần Thánh. Đang lúc đó, cha xứ trong trang phục áo trùm thâm xuất hiện, ngài lách qua đám đông đi từ dưới lên. Đến trước phòng để ô tô, ngài dừng lại nhìn và cũng đứng hình như mọi người. Mọi người im lặng nhìn cha xứ, cha xứ im lặng mà chẳng biết mình đang nhìn gì. Bà mẹ vẫn ngơ ngơ như chẳng biết cha xứ đang ở đó. Sau một hồi thinh lặng, cha xứ chẳng buồn quay mặt xuống nhìn đám dân chúng. Ngài cúi mặt xuống đất như lấy can đảm để nói một vài từ ngắn ngủi:
- Xin mọi người giải tán.
Nói xong ngài cúi mặt lách qua đám đông đi vào nhà thờ. Các bà mẹ từ từ tiến về phía người mẹ dìu bà bước về nhà. Bà không nói một lời thành tiếng, miệng thì cứ lẩm bẩm như bị quỷ ám. Còn cha xứ thì ngồi trước Thánh Thể Chúa trong nhà thờ đến tận chiều mà chẳng ăn trưa. Bà bếp nhiều lần ngó vào xem cha thế nào để mời cha vào ăn trưa nhưng mỗi lần nhìn khuôn mặt cha, bà lại quay ra và vào phòng lần chuỗi như thể cùng chia sẻ gánh nặng với cha xứ mà chẳng thiết gì đến chuyện ăn uống.
Đống kính bể vẫn để nguyên hiện trường mà chẳng ai dám dọn dẹp. Họ sợ tiếng ồn làm ảnh hưởng đến cha. Một số người cứ lâu lâu lại ngó vào nhà thờ để xem cha xứ đang làm gì. Từ trước tới giờ họ chẳng khi nào thấy cha xứ vào nhà thờ viếng Chúa Giêsu Thánh Thể một mình.
Cha vốn là một Linh mục trẻ năng động, những ngày đầu về giáo xứ ngài rất hào hứng kêu mời mọi người chung tay xây dựng giáo xứ. Nhưng khốn thay những khát vọng của Linh mục trẻ nhanh chóng bị tàn lụi bởi giáo xứ của cha đang ở là một giáo xứ truyền giáo lẻ tẻ giáo dân, hội đoàn thì yếu ớt, cơ sở thì tuềnh toàng, giáo dân thì khô khan… Trước những khó khăn đó, ngọn lửa nhiệt huyết của một Linh mục trẻ nhanh chóng bị dập tắt. Thay vì kêu mời mọi người đến chung tay xây dựng giáo xứ thì ngài lại dọa nạt giải tán các hội đoàn nếu không tự chỉnh đốn; từ chỗ nhìn vào khuyết điểm là cơ hội thăng tiến cộng đoàn thì ngài lại lắc đầu ngán ngẩm và bêu xấu trên mục giảng; thay bằng việc xây dựng đời sống đức tin thì ngài chuyển sang thú vui vật chất, ngài chơi cảnh, chơi gà, chơi xe, chơi kèn, chơi trống; thay vì để phòng cho Hội bà mẹ cầu nguyện, họp hành thì ngài lại sửa sang thật đẹp để làm chỗ để xe hơi mặc cho họ họp ngoài trời.…
Ngài sống như một đại gia, sáng dâng Thánh lễ xong là đi chơi, ngài bỏ rơi các hội đoàn, chẳng quan tâm gì đến giáo lý, chẳng chú ý gì đến nỗi khổ của con chiên, cứ luyên thuyên nói trên bục giảng những điều tốt đẹp, mà chẳng sống một chút gì những điều ngài nói, ngài là một kinh sư chỉ nói thôi mà một ngón tay ngài cũng không đụng vào... Giáo xứ sa sút, nhà thờ đã vắng lại càng thưa thớt, nhà Chúa không trở thành nơi thu hút đến cầu nguyện mà lại là nơi thu hút những đại gia đến chơi chim, chơi xe, chơi đàn nghe nhạc, tiệc tùng nhậu nhẹt… Vậy mà hôm nay, người đàn bà điên kia, đã làm chuyện động trời, chẳng khác gì Chúa Giêsu xưa kia lật đổ bàn nghế của những người dám đổi tiền, buôn bán bò câu trong đền thờ. Một cơn chấn động khiến một Linh mục trẻ đang mải mê chạy theo trần thế ngồi trong nhà thờ mấy tiếng đồng hồ.
Khung cảnh lạ thường được giữ đến khi tiếng chuông chiều vang lên điểm đến giờ Thánh lễ chiều. Nghe tiếng chuông, cha xứ đứng lên từ từ đi lấy chiếc chổi và cái hốt rác để dọn đống kính bể. Ngài âm thầm quét dọn mà chẳng nói một lời nhưng trong đầu thì lộ ra biết bao là suy nghĩ. Sự đăm chiêu đó, khiến những người muốn đến giúp cha cũng không dám tới gần. Một mình cha dọn sạch hiện trường vụ án mà chẳng còn một dấu vết nào. Sau đó ngài âm thầm vào chuẩn bị cho Thánh lễ. Những người đứng đằng xa quan sát những hành động của cha mà không dám tới gần vì họ cảm thấy một năng lực kỳ lạ nào đó đang diễn tiến nơi cha, họ không dám ngắt quãng những dòng suy tư của cha. Họ đến nơi cha vừa dọn xong, để quan sát những việc lạ lùng cha làm, vì vốn dĩ họ chẳng thấy cha làm gì bao giờ. Họ ngạc nhiên, vì cha lại dọn dẹp mọi thứ sạch sẽ đến vậy. Sự lạ thường gây cho họ biết bao xét đoán trong đầu. Họ bàn tán với nhau.
- Sao hôm nay cha mình khác thế. Có bao giờ tôi thấy ngài đụng ngón tay vào việc gì đâu.
- Ừ, tôi cũng thấy ngạc nhiên, tôi cứ nghĩ cha chẳng biết làm việc gì, thế mà một mình ngài dọn dẹp sạch sẽ thật.
- Theo đà này, chút nữa lên bục giảng, chắc ngài la lối, chửi mắng cả tiếng đồng hồ chưa xong.
Ngày hôm đó là Chúa nhật lễ Mẹ Mân Côi, cha xứ không giảng lời nào, ngài nói: Hôm nay, trong giáo xứ mình xảy ra một chuyện rất lạ mang tới nhiều suy nghĩ khác nhau. Nhân ngày lễ Mân Côi, chúng ta hãy dành ra chút thời gian thinh lặng để suy ngẫm điều đó trong lòng. Xin Chúa soi sáng, để qua từng sự kiện dù lớn hay nhỏ, dù vui hay buồn …chúng ta đều tìm được điều Chúa muốn và sẵn sàng xin vâng như Mẹ Maria.
Mười phút thinh lặng trong Thánh lễ chẳng mấy chốc qua đi. Chẳng ai kêu than rằng hôm này Rhánh lễ dài. Bình thường, họ đều càm ràm rằng cha giảng dài, dù ngài giảng không quá 10 phút. Nhưng 10 phút thinh lặng hôm nay là thời gian đủ để mỗi người xem lại bộ phim cuộc đời mình. Mỗi người nhận được thông điệp gì thì không ai biết của ai. Nhưng cha xứ ngồi trên ghế với chiếc khăn mùi xoa ướt đẫm vì nước mắt khiến mọi người đều cảm nhận được sự tác động linh thiêng từ Thiên Chúa.
Còn bà mẹ, hôm đó bà không đi lễ, và nhiều ngày sau đó, bà cũng chẳng đến nhà thờ. Chẳng ai hiểu được điều gì đang xảy ra trong tâm hồn bà. Bà thẫn thờ như người điên. Bà luôn cầm cỗ tràng hạt và miệng thì lẩm bẩm suốt ngày chẳng rõ thành lời. Bà quên ăn, chẳng ai biết bà ngủ lúc nào, bà không làm gì, bà không quấy phá ai. Bà là trung tâm của sự chú ý, ai cũng hỏi thăm tình hình của bà trong nhiều ngày sau đó. Họ đồn thổi rằng bà mẹ bị quỷ ám. Mặc dù bộ dạng bà đáng sợ, nhưng không ai cảm thấy sợ khi gần bà. Họ nói rằng, nhìn cỗ tràng hạt bà lần trên tay chẳng ngừng, họ cảm thấy bà rất đáng yêu dù mỗi khi gần bà có nghe được mùi hôi bẩn thỉu đi nữa.
Đã vài lần ông trưởng khu (ông trùm) gợi ý với cha đến nhà trừ quỷ cho bà, nhưng cha xứ cứ lặng thinh không nói gì. Cha xứ biết bà chẳng phải bị quỷ ám, nhưng là do những bức xúc trong lòng từ lâu không được giải đáp. Cha biết nguyên nhân tại sao.
Không chỉ là những giọt nước mắt hoán cải ngắn ngủi, cha xứ cũng trải qua những ngày dằn vặt điên khùng như bà mẹ điên. Nhưng vì phải chu toàn nhiệm vụ của cha xứ nên ngài không thể điên như bà được. Hình ảnh bà mẹ điên làm ngài khổ tâm hơn bà nhiều lần. Ngài ước mong bà trở lại bình thường hơn ai hết. Ngài biết rõ, ngài chính là nguyên nhân, khiến một bà mẹ rất nhiệt tình, thánh thiện trong giáo xứ trở nên như vậy. Sự tội lỗi của Linh mục làm con chiên đau khổ đến phát điên, chứ không phải sự khô khan của con chiên làm người mục tử quên ăn quên ngủ. Ngài đau xót cho ơn gọi của mình.
Sau ngày suối lệ tuôn rơi, ngài ròng rã ăn chay, cầu nguyện mà chẳng thèm đoái hoài đến thú vui chim, gà, cá, cảnh nữa. Ngài cho bán hết chúng đi và chuyển tiền cho quỹ Caritas của giáo xứ. Trước kia, ngài dặn bà bếp phải khóa cửa từ rất sớm thì nay ngài cho mở cửa suốt đêm ngày. Nếu có giáo dân nào ngăn cản cha vì lý do mất cắp thì ngài trả lời rằng: Đây là nhà cầu nguyện, chúng ta phải mở cửa 24/24h để những tâm hồn đau khổ, đang vất vả mang gánh nặng nề có thể đến nghỉ ngơi và được bỗi dưỡng bất cứ lúc nào. Còn nếu ai muốn đến lấy cắp đồ đạc của nhà Chúa thì Chúa sẽ có cách biến họ thành kẻ trộm lành.
Những tư tưởng lạ thường, những hành động lạ thường của cha xứ trẻ đã mang một luồng khí mới đến từng người trong giáo xứ. Ngài chẳng cần lên kế hoạch, chẳng cần kêu gọi mọi người chung tay xây dựng giáo xứ, vậy mà mọi người cứ đông hơn, không chỉ trong Thánh lễ Chúa nhật, ngày thường, mà cả các sinh hoạt, công việc trong trong giáo xứ đều rất hiệu quả, vui vẻ và thánh thiện.
Ngài không nói nhiều, nhưng ngài sống. Ngài thường xuyên nghé thăm bà mẹ điên. Mỗi lần đến, ngài nắm tay cùng lần chung chuỗi mân côi trên tay của bà mà chẳng nói gì. Ngài vui mừng vì những thay đổi tốt đẹp của giáo xứ, nhưng ngài cũng không kể cho bà nghe. Ngài tin rằng, bà chính là một vị thiên sứ mà Chúa gửi đến để cảnh tỉnh ngài. Ngài không cần làm gì vì Thiên Chúa đã có kế hoạch chăm sóc cho mỗi người, chỉ sợ rằng, con người vì lo lắng cho đời sống cơm áo gạo tiền mà quên mất kế hoạch chăm sóc đầy yêu thương của Ngài mà thôi. Ngài không cần kể những sự hoán cải của ngài, nhưng ngài tin rằng ngài sống tốt, giáo xứ sống tốt tin vào kế hoạch của Thiên Chúa thì bà mẹ điên sẽ trở thành thiên thần. Bà là thiên thần lật đổ, phá tan những hình thức vật chất và giúp con người đi sâu vào tâm can để nhận ra sự thật, để hoán cải thay đổi cuộc sống.

  Mã số: 17-096

“Bài thánh ca đó còn nhớ không em?
Noel năm nào chúng mình có nhau!
Long lanh sao trời đẹp thêm môi mắt.
Áo trắng em bay như cánh thiên thần.
Ngọt môi hôn dưới tháp chuông ngân...”
(Bài Thánh Ca Buồn)
Cô bạn trực chung đêm nay đã ngủ thiếp đi trên nền nhạc du dương tự lúc nào. Kim nhìn quanh, căn phòng ban nãy còn nhộn nhịp giờ yên ắng. Đây không phải lần đầu tiên cô nghe những bản nhạc sâu lắng như lúc này. Nhưng sao lần nào nghe, Kim cũng phải im lặng, ngưng lại mọi thứ để cảm xúc chợt đến rót vào người. Cô nhẹ nhàng bước tới, vén bức màn cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Từng cơn gió lạnh lùa qua khung cửa. Người Sài Gòn có thói quen kì lạ và dần quen như một thông lệ. Không chỉ nhà thờ, mọi quán cà phê, nhà hàng, khách sạn đều được trang hoàng rực rỡ đầy màu sắc cho dù chỉ mới đầu tháng mười hai. Những ông già tuyết khổng lồ, hang đá Bêlem ấm áp, cây thông Noel hoành tráng cứ thế đua nhau mọc lên. Các góc phố, công viên lung linh ánh đèn đủ loại tạo nên một đặc trưng khó lẫn cho Giáng Sinh nơi này.
Thả ánh mắt từ tầng năm bệnh viện, trước mặt Kim là những đốm sáng lấp lánh, dòng xe cộ nườm nượp và cả những cặp nhân tình đan tay nhẹ bước. Chỉ mới năm ngoái, Kim còn nắm tay người yêu đi khắp góc phố rực rỡ bên dưới nhưng nay cô lại lẻ bóng một mình. Thỉnh thoảng dạo phố, Kim nhìn những cô gái, chàng trai đang e ấp trong hạnh phúc, cô lại thèm có những lần hẹn hò như ngày xưa. Nhanh thật! Nhưng biết phải làm sao, Kim đâu muốn điều đó xảy ra. Chẳng còn ai quan tâm đến cô nữa.
- Bệnh nhân phòng 3 giường số 6 không qua khỏi, em dẫn người nhà tới nhà xác giúp chị nhé! Mai có thêm người ở quê lên họ sẽ nhận xác về.
Giọng cô bác sĩ nhẹ nhàng, uể oải kéo Kim về thực tại. Kim đưa tay tắt nhạc, vươn mình rồi sửa lại ngay ngắn chiếc áo blouse đang khoác trên người. Cô nhanh chân làm theo lời vị bác sĩ vừa nói.
Kim làm điều dưỡng cho bệnh viện này đã hơn một năm, đây là nơi cô trụ lại lâu nhất từ lúc ra trường. Kim không có đủ hàng trăm triệu để chạy được một chân vững vàng cho công việc. Nhưng cũng vì đức tin của một người con Chúa, cô lại càng không làm được những điều trái với lương tâm, cho dù xã hội đang bị cuốn vào vòng xoáy tội lỗi. Mỗi khi có ai hỏi về công việc của Kim, cô chỉ trả lời đơn giản “Tôi sẽ lấy gì báo đáp Đức Giêhôva về các ơn lành mà Ngài đã làm cho tôi?” (Thi thiên 116, 12). Nói xong, cô cười khì rồi lại để mặc người ta suy nghĩ.
Đưa được người nhà đến nơi, Kim thở phào nhẹ nhõm. Cô vòng qua phía trái dãy nhà xác, men theo lối khác để về phòng. Không khí nơi này thật u ám và yên tĩnh đúng như tên gọi của nó. Cảm giác lo lắng tê rần qua từng thớ thịt trên cơ thể Kim mỗi lần ngang qua đây, dù cô đã đến đây vài lần trước đó. Kim rảo mắt nhìn chung quanh, một dãy nhà kéo dài với những bức tường loang lỗ, một số đã ngã sập những vẫn còn vẻ cổ kính. Mặt trước dãy nhà vẫn còn nguyên một bức tượng Đức Mẹ bằng thạch cao, một ít rong rêu lâu năm bám vào làm cho pho tượng trở nên cũ kĩ phủ màu thời gian. Nhìn vào ai cũng có thể đoán ra, đây là mảnh đất của tu viện hay nhà thờ đã bị trưng dụng. Tiến lại gần hơn, trước mặt Kim, vài ba người đang lẩm nhẩm đọc kinh. Kim dám chắc đây là những người Công giáo đang gặp phải cơn gian truân, khốn khó, bởi bệnh viện thì không thiếu những người như thế.
Bất chợt, một người đàn ông từ xa ùa đến, cất giọng hớn hở:
- Con tui khỏi bệnh rồi. Chụp mạch máu não DSA rồi chụp X-quang xương sọ thường quy mà không thấy khối u nữa.
- Sao hay vậy? – Người phụ nữ đứng gần cất tiếng.
- Đến cả bác sĩ cũng không thể tin. Chỉ có Đức Mẹ mới làm được chuyện này. Hồ sơ nè, mấy chị xem đi.
Mấy người chung quanh nháo nhào, trầm trồ, hỏi han. Ai cũng tò mò, trao nhau hồ sơ bệnh án trên tay người đàn ông vừa đến. Ánh mắt anh chưa thôi mừng rơn, nụ cười vẫn kéo dãn đôi môi. Từng lời của anh như tiếp thêm sức mạnh cho những người đang đặt niềm tin cậy vào Mẹ Maria.
Sau gốc bạch đàn, Kim lặng nhìn tất cả, những điều không quá xa lạ với cô, những điều cô đã nghe biết từ người yêu cũ. Vẻ mặt Kim điềm tĩnh, không có vẻ quan tâm. Đối với Kim bây giờ, những điều ấy sao quá xa vời nghe như phép lạ. Cô chỉ biết, mỗi lần nhìn thấy bức tượng người phụ nữ kia, những hình ảnh xưa cũ như sống lại trong lòng, nó thổn thức trong tâm trí đến khó tưởng. Ba năm yêu nhau, giữa cô và Luân đã có thật nhiều kỉ niệm đẹp với bức tượng mà Luân thường gọi là “Bà Đẹp”. Thế mà bây giờ mỗi người một phương, chính Luân đã làm cô mất tin tưởng và hoài nghi.
Gia đình Kim theo đạo Tin Lành. Người cậu ruột của cô là Mục sư đang quản nhiệm một Chi Hội ở quê. Trong mọi lúc, Kim luôn sống và giữ những điều Chúa truyền dạy. Bởi cô được học Kinh Thánh từ nhỏ, đó là chuẩn mực căn bản, duy nhất của đức tin và sự hành đạo của các tín hữu. Ngày biết Kim quen Luân, cậu bạn trai người Công giáo, gia đình cô không ngăn cấm nhưng không mấy hài lòng. Ba Kim thẳng thắn khuyên nhủ đôi lời nhưng thương con nên cho cô tự quyết định lấy. Tuy cùng tin một Đức Chúa Trời là vậy nhưng khác hệ phái nên tình cảm của gia đình Kim dành cho Luân có vẻ xa cách.
Thuở còn yêu, Luân hay dẫn Kim đến nhà thờ, hầu hết các nhà thờ lớn trên đất Sài Gòn hai người đều đặt chân đến. Kim không thích đi lễ, bởi Thánh Lễ cô tham dự không giống với những buổi thờ phượng Chúa mà cô tham gia từ bé tại nhà thờ Tin Lành. Cô đến, chỉ vì được ở cạnh người yêu và cô cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. Sau mỗi Thánh Lễ, Luân thường dẫn Kim dạo quanh một vòng rồi dừng lại nơi tượng Đức Mẹ. Kim đưa mắt nhìn lên bức tượng người phụ nữ xinh đẹp, miệng lẩm nhẩm theo lời kinh từ miệng Luân. Lúc mới bắt đầu đọc kinh, Kim cảm thấy khó chịu, bởi việc tôn kính Mẹ Maria trong nhiều hệ phái Tin lành bị coi là một sự tôn thờ ngẫu tượng. Các tín hữu Tin Lành cho rằng bất cứ điều gì liên quan đến Đức Mẹ đều làm giảm việc tôn thờ Đức Kitô. Nhưng rồi, vì tình yêu dần dần Kim quen với mọi thứ và có lòng yêu mến Đức Maria lúc nào không hay.
Khi cả hai đang cùng vun đắp, cố gắng chăm chút cho bông hoa tình yêu đang nở rộ, bỗng dưng, Luân buông ra lời nói chia tay đầy lạnh lùng: “Chúng mình không hợp nhau, anh xin lỗi, anh phải sống cuộc sống cho chính mình”. Kim lặng im, trái tim cô đau nhói. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra đối với mình. Trước giờ giữa Kim và Luân không hề có chút bất đồng. Giữa hai người chỉ là hai đường thẳng song song luôn tìm cách hợp lại tại một điểm xa vời nhưng có thể với tới, vấn đề chỉ là thời gian. Hôm chia tay, lúc rời quán cà phê, Kim thẫn thờ bước đi trong làn nước mắt giàn giụa. Cô lang thang một mình trên đường Sài Gòn đến nữa đêm. Nhất định phải có lí do, Luân mới quyết định vội vàng như thế. Càng nghĩ đến, Kim càng cảm thấy khó hiểu. Mọi chuyện vừa diễn ra như một đoạn phim buồn cô muốn xóa ngay khỏi tâm trí.
Lúc trước, có lần đứa bạn đi nhà thờ với Kim cảnh báo cô: “Có nhiều cô gái theo đạo chồng rồi bỏ quên Chúa luôn rồi đấy. Mày lo cẩn thận!”. Đứa bạn nói vậy nhưng sau này nghiệm lại, Kim nghĩ Luân không thuộc nhóm người như thế nên cô cũng yên tâm. Có lần Kim gặng hỏi vu vơ: “Sao anh sốt sắng với đạo và sùng kính Đức Mẹ vậy?”. Luân phì cười: “Có được một mình bà ấy là mẹ thì phải quý chứ sao! Mà đáng lí anh đi tu lâu rồi.” Thế mà, vụt cái, Luân buông tay một cách không hối tiếc. Chẳng lẽ, Luân muốn đi tu để trở thành Linh mục Công giáo theo tiếng gọi của Đức Chúa hay đã có cô gái nào xinh đẹp, giỏi dang hơn Kim theo anh. Kim suy nghĩ mãi nhưng chẳng tìm được lối ra. Cô đành lặng câm khi trái tim mong manh bằng thịt của chính mình đang quặn thắt bởi sự đè nén của trái tim sắt đá trong Luân.
Tình yêu như sóng vỗ mặt biển, khi lăn tăn êm đềm, lúc vồn vã xô nhau, rồi có lúc gầm gừ và vỡ tan thành bọt biển. Một tuần, hai tuần, ba tuần trôi qua, Kim không còn nhận được tin nhắn hay điện thoại từ Luân. Anh cũng đã thôi làm việc tại công ty. Nghe đâu, Luân về lại quê nhà, rời bỏ cái xa hoa của thành phố chật kín người qua lại mà chẳng lí do. Tình cảm Kim dành cho Luân vẫn còn đó nhưng đan xen vào là những cái nghi ngờ, e ngại. Có lẽ những lời đoan hứa trước Đức Mẹ của Luân và Kim sẽ mãi mãi chôn vùi vào quá khứ.
Kim nghe được nhiều thứ, gánh chịu nhiều hơn khi không giấu được chuyện tình cảm của cô với gia đình và bạn bè. Ngày biết chuyện tình yêu của con gái và Luân tan vỡ, trong cơn nóng giận, ba Kim đã giáng cho cô một cái tát nảy lửa. Bởi chính ông đã lo lắng và khuyên lơn cô rất nhiều. Phải khi, lúc còn yêu Kim đừng xin xỏ học đạo Công giáo của Luân, cô đừng cãi lại ông về những tín lí liên quan tới Đức Mẹ. Một cái tát làm con tim tan vỡ, cái tát của tình phụ tử yêu thương; nhưng cũng vì yêu, Kim mới hi sinh cho Luân như vậy. Mẹ Kim lại không hề trách móc hay giận dữ; gần một năm qua, bà càng không nhắc tới chuyện tình cảm của cô. Nhưng không nói không có nghĩa là ổn, từ sâu trong ánh mắt của mẹ, Kim thấy được một nỗi thất vọng đang đè nặng lên tâm hồn mình. Chính điều đó mới làm cho Kim phải băn khoăn và suy nghĩ. Bạn bè Kim cũng tỏ sự quan tâm, khuyên bảo cô đủ điều: “Trên đời thiếu gì đàn ông tốt hả mày! Quên hắn đi”, “Tĩnh táo lại cô nương, còn tiếc nuối gì vậy hả?”. Ừ thì quên, sẽ không nhớ nữa vì Kim chẳng thay đổi được những gì đã qua; nhưng Kim biết chắc một điều, những điều Luân đã nói với cô, cô sẽ không còn tin, kể cả tình yêu và tôn giáo của anh.
* * *
“Anh có thể gặp em chứ? Quán cà phê Wait nhé!”
Điện thoại Kim có âm báo tin nhắn. Cô nhanh chóng trả lời vì cái tên hiện lên trên màn hình mỏng. Hoàng là bạn thân của Luân, lâu lắm rồi Hoàng mới liên lạc cho Kim. Kim đã thôi oán trách nhưng cô vẫn hy vọng sẽ biết được chút tin tức về người cũ còn thương.
- Anh chờ em lâu chưa?
- Quán Wait mà em, chờ lâu thì nhằm nhò gì! – Hoàng cười, câu nói có vẻ hóm hỉnh.
Nắng chiều vươn dài qua khỏi ô cửa, đậu vào góc nhỏ của quán, nơi hai dáng người đang nói chuyện khá thân mật. Không nói cười giòn tan, cũng không ồn ào huyên náo nhưng dường như câu chuyện chứa đầy cảm xúc. Cho đến khi căn phòng im lìm, chỉ còn tiếng quạt máy quay đều phả gió, Kim mới dám hỏi điều cô ấp ủ:
- Anh Luân…ừm… dạo này vẫn khỏe chứ anh?
Hoàng im lặng, dáng người trầm ngâm. Câu hỏi Hoàng sợ nhất cũng đã đến. Giọng Hoàng sụt sùi trong ngậm ngùi, nghe cay đắng:
- Luân mất rồi… !
- Hả?!
Kim khựng lại, cái khựng ngắn ngũi nhưng đủ để Hoàng nhận ra câu nói của anh kéo theo những nỗi đau, nỗi đau thật bất ngờ ập đến. Tất cả như đang trút hết vào Kim.
- Anh xin lỗi, nhưng đó là sự thật. Luân bị ung thư, di truyền từ mẹ… Anh ấy mất cách đây một tuần!
Hoàng ấp úng:
- Luân muốn anh giấu kín chuyện này với em!... Nhưng… Nhưng anh không thể làm được… Đây… đây là bao thư trong đống đồ Luân để lại, ba Luân gởi cho anh.
Ánh mắt Kim trở nên sâu thẳm, mọi sự tưởng tượng về một tin tốt lành từ Hoàng đã đổ sập một cách chóng vánh. Hoàng đặt nhẹ lá thứ lên bàn. Bàn tay Kim khẽ run run mở lấy bao thư. Trang giấy mỏng chứa đầy những dòng chữ nắn nót:
“Gởi người con gái anh yêu thương!
Ngay lúc em đọc được những dòng thư này chắc anh đã về bên Chúa.
Cuộc sống của em đã ít nhiều thay đổi khi anh quyết định buông tay, nhưng tất cả anh chỉ hy vọng em được hạnh phúc hơn mà thôi.
Kim nè! Anh biết em yêu anh nhiều lắm. Em chấp nhận làm những điều thật khó, thay đổi nhiều thứ em không muốn, đôi lần làm gia đình lo lắng chỉ vì yêu anh.
Em đã dành cho anh quá nhiều thứ. Chính vì vậy, trong lúc anh đau khổ và mệt mỏi nhất với bệnh tật, anh không muốn em phải hi sinh thêm chút nào nữa.
Vắng em, anh buồn lắm nhưng vượt qua được điều đó anh thật sự hạnh phúc vì đã không bắt em phải chịu thêm bất cứ vất vả nào.
Kim! Anh chết đi không phải là rời xa em nhưng anh đi để kiểm chứng Thiên Chúa của hai đứa mình là duy nhất. Vì vậy, em không được buồn nữa nhé! Gạt dòng nước mắt đang lăn dài trên má đi, cười thật tươi nào Đức Maria của lòng anh.
Thương nhớ em nhiều!
Luân”
Kim buông tay, lá thư chới với úp mặt xuống đất như lòng người lao xuống vực thẳm. Kim ngồi bất động, không nói thêm được gì. Chẳng hiểu sao nước mắt cô tan biến đâu mất, dù cố gắng cũng không thể rơi được một giọt. Có lẽ, khi con người ta đau đến tột cùng, nước mắt lại chảy ngược vào trong để tự xoa dịu chính mình.
- Kim! Em ổn chứ?
Hoàng lay nhẹ tay Kim. Cô không trả lời, vẫn ngồi lặng thinh. Kí ức như mảnh trăng đắm mình trên mặt nước, khẽ chạm sẽ làm tất cả đung đưa. Thước phim tái hiện những ngày thắm thiết của Kim và Luân từ từ hiện lên. Những buổi la cà quán xá, cùng nhau dạo phố hay những lần tham dự Thánh Lễ, những buổi sinh hoạt tại Hội Thánh, rồi cầu kinh bên Đức Mẹ; những hình ảnh thay nhau rượt đuổi trong mớ kí ức mong manh. Càng nghĩ đến lòng cô càng nặng trĩu. Bấy lâu nay, Kim đã hiểu lầm Luân, cả gia đình cô cũng thế.
Đến lúc này, cô mới úp mặt xuống bàn, òa khóc như một đứa trẻ.
* * *
Hai ngày sau khi nhận thư từ Luân, Sài Gòn lại có gió lạnh.
Đêm, một mình Kim lang thang. Cô nhìn ánh đèn hắt chiếc bóng đỗ dài trên mặt đường vàng vọt. Gió cuốn đám lá khô đang úp mặt quyện vào nhau kêu xào xạc. Cô lao công đưa từng đường chổi kêu xoèn xoẹt phá vỡ cái tĩnh mịch của màn đêm.
Giữa con đường kéo dài dẫn tới bức tượng Đức Mẹ trong khuôn viên bệnh viện, Kim lững thững bước đi. Lác đác vài bóng người trước tượng đài, khói hương nghi ngút tỏa ra quyện cùng những lời kinh vang vọng khắp một khoảng không gian. Hôm nay, Kim đến đây không phải vì công việc, cô muốn tìm kiếm chút cảm giác ấm cúng mà cô đã từng. Nơi một bức tượng Đức Mẹ khác, Luân đã dùng dằng, nắm lấy tay Kim để kéo đến dưới chân Đức Mẹ, “Anh phạt em đọc ba kinh Kính Mừng vì tội cứng đầu”, cảm giác lúc đó thật hạnh phúc, ấm áp khó tả. Vậy mà bây giờ, Kim chỉ đứng im nghe gió lướt qua từng kẽ của bàn tay đang buông thỏng, lòng trống trải cô đơn như chờ đợi một bàn tay ấm áp đan vào khe hở. Kim biết, Luân không phải là người như mọi người suy nghĩ. Anh vẫn yêu cô như ngày nào. Kim rảo bước như kẻ mộng du.
Nhác thấy một cô gái nơi chiếc ghế trước tượng đài Đức Mẹ. Kim tiến lại gần:
- Em cầu xin Đức Mẹ điều gì hả?– Giọng Kim nhẹ nhàng cất lên. Cô bé giật mình quay đầu. Khuôn mặt dàn dụa những giọt nước mắt:
- Đức Mẹ mang mẹ của em đi thật rồi!
Cổ Kim nghẹn đắng nhưng không quá ngỡ ngàng. Sống chết là qui luật tất yếu của tự nhiên, con người ai rồi cũng phải đối diện. Mà đó cũng là chuyện thường tình cô gặp phải nơi bệnh viện. Kim có vẻ bình thản hơn trước, sự bình thản đã được tôi luyện qua nhiều niềm vui lẫn nỗi buồn trong đời cô. Bởi chính cô cũng vừa mất đi một người thân yêu.
- ‘‘Sự chết của những người thánh là quý báu dưới mắt Đức Giê-hô-va’’ (Thi Thiên 116, 15) em à! Mẹ em mất đi nhưng bà sẽ lại được sống trên Thiên Đàng với Chúa, với Đức Mẹ của em mà.
- Dạ. Nhưng mẹ em nói, Đức Mẹ hứa sẽ cho mẹ đón Giáng Sinh chung với em mà chị.
Kim nhìn cô bé không rời mắt, ánh mắt hồn nhiên của bé gái khiến lòng cô dâng lên một nỗi niềm xót xa. Những lời cô vừa nói không chỉ dành riêng cho cô bé, nhưng Kim cũng đang tự an ủi chính mình. Tại sao khi buồn, khi vui người Công giáo luôn tìm đến Bà Đẹp. Có lẽ nào cô bé kia đã mất đi người mẹ nơi trần thế và em cần lắm lời khuyên, hay sự an ủi của Đức Mẹ tình thương này. Cả khi đối diện với cái chết, mẹ bé gái vẫn tin tưởng Đức Mẹ, Luân của cô cũng vậy. Đối với họ, Đức Mẹ quyền năng như thế sao? Bởi theo tôn giáo mà Kim đang theo, Đức Mẹ chỉ là người sinh ra Chúa Giêsu thôi mà. Những suy nghĩ mông lung cứ xuất hiện trong đầu Kim, những câu hỏi kia cứ bám lấy tâm trí cô. Tự dưng sống mũi Kim cay cay, đôi mắt ướt đỏ hoe lên tự lúc nào. Kim đã mất Luân. Anh đã rời bỏ cô để về với Chúa với Đức Mẹ của anh, Luân rời bỏ cô thật rồi.
Thoảng trong không gian, Kim nghe thấy những câu kinh thật quen thuộc:
“Kính mừng Maria đầy ơn phúc Đức Chúa Trời ở cùng Bà…
… cầu cho chúng con là kẻ có tội khi này và trong giờ lâm tử. Amen”
Ngày mai Kim phải về nhà. Luân của Kim nói đúng, Bà Đẹp này quyền phép lắm! Dù tôn giáo nào hai đứa nhất định sẽ sống hạnh phúc trên nước Chúa cùng nhau. Gia đình Kim cần biết những điều này.
* * *
Giọng cô phát thanh viên đường sắt trong trẻo cất lên. Lũ trẻ bán báo, đám người buôn hàng dạo đang say ngủ bỗng nháo nhào. Kim nhẹ nhàng bước xuống toa tàu. Cô đã biết mình phải nói gì cho gia đình.
Kim đưa mắt nhìn về phía xa, đoàn tàu lại rúc còi lăn bánh. Hành trình đức tin của Kim cũng như con tàu tìm đường về nhà ga bến đỗ. Cô chỉ là một hành khách trên chuyến tàu vút chạy trên những đường sắt mang tên Công giáo và Tin Lành đang trải dài thênh thang. Phía xa kia, tuy ngắn nhưng Kim biết vẫn có những đường ray giao nhau để về đến ga tàu Giêsu.
Một bến đỗ bình yên nơi Luân đã tới.

 
DÂNG KÍNH ĐỨC BÀ
Tháng năm ai tiến ngàn hoa
Riêng con dâng kính Đức Bà lòng yêu:
Lúc trắng trong, lúc mỹ miều
Khi tàn trong nắng, tiêu điều trong mưa
Lúc yêu thiếu, lúc yêu thừa
Khi vừa thành thật, lại vừa dối gian
Lúc ngăn nắp, lúc ngổn ngang
Khi diêm dúa, lúc đàng hoàng, Bà ơi
Lúc lần một chuỗi năm mươi
Khi quên chẳng có một lời kính thưa
Kiệu Bà, vui đón, buồn đưa
Yêu Bà, miệng nói, lòng chưa yêu Bà
….
Lòng con xin đặt trước tòa
Mấy lời thô thiển thật thà xin dâng
Bà cầu cùng Chúa khoan nhân
Cho con sốt sắng tu thân sửa mình
Xứng cung điện, Chúa Thánh Linh
Xin Bà Cứu Giúp, thỏa tình Bà yêu
……
Hoa ơi hoa đẹp mỹ miều
Lòng em sao chẳng mỹ miều như hoa
Hoa nói được tiếng người ta
Xin cầu ơn cả Đức Bà cho em
ả giang hồ


LỐI CŨ EMMAUS

Bỏ anh em, bỏ hàng ngũ
Về lại quê xưa, về tìm việc cũ
Thảnh thơi thơ túi rượu bầu
Chẳng hơi đâu chuyện công hầu khanh tướng
 
Lúc thất vọng chán chường, đổi tình, đổi hướng
Ai dại gì tin một pho tượng chết khô
Biết đâu lại nên một tội đồ
Trong mắt đám quốc doanh nhởn nhơ, phè phởn
 
Lối cũ Emmaus nay vẫn còn chộn rộn
Bước chân người bỏ trốn Chúa mà đi
Ngay vào giờ khắc Chúa gặp hiểm nguy
Trong đám ấy, thiếu gì người, con nữa
 
Chúa mong con mau nhận ra chính Chúa
Cũng chen chân vào lối giữa dòng người
Bảo con đừng tuyệt vọng, đừng buông xuôi
Lời của Chúa mãi là Lời Hằng Sống
 
Bảo con đừng buông xuôi, đừng tuyệt vọng
Chúa Chết Đi và Chúa Sống Lại rồi
Chúa còn bẻ Tấm Bánh Thánh Thể Người
Cho con nhận biết kìa Người Đang Sống
 
Chúa mong con dừng bước chân chạy trốn
Trả lại hoang trống cho lối cũ Emmaus
Đừng sợ gì thất bại trên đồi cao
Bởi Chúa đã khải hoàn rồi, vinh hiển
 
Tên đào ngũ, nay trở về trình diện
Con tin Người, là vinh hiển đời con
Xin cho lòng yêu Thập Giá sắt son
Là chìa khóa mở đường vào cõi sống…
ả giang hồ
 


TƯỞNG XA, HÓA GẦN

“Tưởng xa lại hóa ra gần
Tưởng là ẩn khuất, hiện thân đây rồi

Tưởng là quá khứ xa vời
Ai dè hiện tại ngời ngời hiển linh”(1)
Xin tạ ơn Chúa Phục Sinh
Cho con thấu hiểu Thánh Kinh của Ngài
Tạ ơn hy lễ nối dài
Chia nhau Tấm Bánh Ngôi Hai cho đời
Tạ ơn thương xót tuyệt vời
Đồng hành xuống bước với người buồn đau
Tạ ơn tình thánh nhiệm mầu
Dìu con vui bước qua cầu điêu linh
Xin tạ ơn Chúa Phục Sinh
Thương con, nhập cuộc hành trình đời con
(1) (diễn ý GM. Giuse Vũ Duy Thống, trong bài “Cách hiện diện của Đấng Phục Sinh”)
ả giang hồ
 
CHÚA SI TÌNH


Sớm mai, Chúa nhắn mấy lời
Mà con chẳng hồi âm một chữ
Chúa hỏi con “khỏe không” rất lịch sự
Con nín thinh ra vẻ bất cần đời
Chúa không giận, chỉ buồn thôi
Được rồi! Mai, sẽ hỏi nữa.
Mai, Chúa vừa hỏi, vừa gõ cửa
“Con có ở nhà không?”
Con lại chẳng buồn đáp có hay không
Lẳng lặng vào phòng trốn biệt
Chúa không giận, vì Chúa biết…
Con ghét Chúa quấy rầy
Chẳng để cho con yên
Rồi mai, Chúa đập cửa như người điên
Mở gấp, cho Chúa vào gặp mặt
Giận run người, con đành biến mất
Chạy ra sau vườn ngủ một giấc ngon
Con ghét lắm rồi, Chúa biết không
Hà cớ chi, cứ lòng vòng theo con mãi
Sao không để cho con thoải mái
Mặc con làm gì, mặc con vui chơi
Từ sáng sớm đến khuya mịt tăm hơi
Sao cứ gọi tên con hoài chẳng ngán
Chúa ơi, Chúa tệ hơn anh chàng hàng xóm
Ảnh nói, con mà không yêu ảnh,
ảnh chết trước bình minh
Có chết đâu, thấy mà bực mình
Mà thôi, con cũng chẳng dám khinh thiên hạ
Con chỉ biết là Chúa yêu con nhiều quá
Làm gì, đi đâu Chúa cũng để mắt nhìn
Hóa ra Chúa cũng quá đỗi si tình
Chúa muốn con chung bóng hình với Chúa
Con biết rồi, sẽ không làm thinh nữa
Gõ cửa đi, con mở, Chúa vào!
ả giang hồ


NẾU KHÔNG CÓ MỘT NGƯỜI
nếu không có một người
nhận thay em bao ánh mắt dễ duôi
thì còn ai xem em là hiền thục
hỡi gái làng chơi, đổ đốn, hư đời
 
nếu không có một người
nhận thay em hòn đá kia không lời
thì còn ai biết em là xinh đẹp
hỡi ả phù dung xếp cánh chiều rơi
 
nếu không có một người
nhận mão gai, đinh sắt, máu hồng tươi
thì còn ai thấy em ngời rạng rỡ
hỡi em diêm dúa, phản bội tình trời
 
nếu không có một người
nhận lưỡi đòng dòng máu nước tuôn đôi
thì trái tim em đã muôn đời ngưng đập
hỡi em kiêu căng, em chết tự lâu rồi
 
nếu không có một người
bước ra từ mộ đá tanh hôi
thì diệu hương em chỉ là mùi rêu mốc
mái tóc, làn da thoáng chốc rã rời
 
nếu không có một người
chỉ vì yêu, vì thương xót con người
thì tất cả về chung nơi bụi cát
một cõi hư vô, muôn kiếp muôn đời…
 
hãy tạ ơn, xin hãy tạ ơn người
người gánh tội, người nhận thay án tử
người phục sinh khởi đầu trang tình sử
cho ai tin, được sống lại hiển vinh…
ả giang hồ,
16-4-2017, phục sinh 2017
 

CON CHỈ LÀ CHIẾC BÌNH SÀNH DỄ VỠ
Con chỉ là chiếc bình sành dễ vỡ
Mà đựng kho tàng muôn thuở của trời cao
Bởi được Chúa yêu thắm thiết, dạt dào
Đã chọn và trao nhiệm mầu ơn cứu rỗi
 
Chiếc bình sành lăn đời về muôn lối
Với bài ca mới diệu vợi tiếng xót thương
Tự trên cao, nơi chín cõi thiên đường
Về dưới thấp, chốn mười phương địa giới
 
Cho nhân gian rộn niềm vui phơi phới
Trong đêm ngàn tăm tối vạn sầu đau
Lời thắp lên niềm hy vọng xanh màu
Lời tan chảy, tuôn trào nguồn phước cả
 
Hạnh phúc ôi chiếc bình sành tất tả
Đến vàng chiều tàn tạ đóa phù dung
Còn mày may chút ân sủng cuối cùng
Cũng trao trót vì tín trung, chung thủy
 
Chiếc bình sành của thánh tình, thiên ý
Là ân ban tuyệt mỹ cho trần gian
Hát lên đi bài ca mới hân hoan
Hỡi người con của an bình, thiện hảo
 
Chiếc bình sành của suối yêu, nguồn đạo
Chảy thành dòng sông muôn tấu khúc vinh danh
Hát lên đi niềm cảm tạ đơn thành
Hỡi chiếc bình sành mỏng manh khiêm nhượng
 
Xin dâng Chúa lòng kính yêu, thờ phượng
Khi bóng chiều buông xuống cuối chân mây
Lòng vững tin ngày mới, sau đêm dài
Sẽ được điểm tâm cùng ai nơi bờ bến
Bánh, cá nướng, bên bếp hồng trìu mến…
ả giang hồ, ngày 29-4-2017
(Kính tặng Cha Vinh Sơn Phạm Liên Hùng, nhân kỷ niệm 50 năm Linh Mục, 60 năm viết thánh ca).

hình minh họa
(Chút hoài niệm 42 năm “Tháng 4 đen”)
Anh đã hẹn em xuân nầy sẽ gặp,
Để trọn lời nguyền đính ước trăm năm.
Để bên nhau cùng ngắm ánh trăng rằm,
Và hái tặng em đóa hồng tươi ân ái !
 
Nhưng bước hành quân nối dài trở lại,
Hết Bình Giã, Đồng Xoài, tới Đỗ Xá, Pleime.
Xuân Mậu Thân hay “đỏ lửa mùa hè”,
Không phải dối em nhưng anh đành lỡ hẹn !
 
Có những bình minh anh nhờ cánh én,
Mang dùm anh lời nhắn gởi cho em.
Một bài thơ anh vừa viết trong đêm,
Dưới ánh hỏa châu vang rền đạn lửa !
 
Anh cứ tưởng hòa bình không xa nữa.
Đã qua rồi Char-li hay máu đổ Khe Sanh.
Nhưng đường hành quân cứ biền biệt trôi nhanh,
Mà chẳng thấy mùa xuân sang biển lặng !
 
Bước chân anh càng dày thêm cay đắng,
Mỗi ngày qua bạn bè chết trước mất sau.
Thượng Đức, Ban Mê, Quảng Trị…đổi màu,
Đường số 7 Phú Yên ngập tràn máu đổ !
 
Cuộc hẹn cùng em nhạt nhòa vụn vỡ,
Mảnh quê hương giờ rách nát thảm thương.
Cả lũ bọn anh xơ xác trên đường,
Thương tích đầy mình, con tim rách nát…
 
Chiều tháng 4, trong hơi tàn phờ phạc,
Anh nguyện đôi lời xin Trời chứng dùm anh.
Lỗi hẹn cùng em, dù chẳng muốn, thôi đành.
Xin lỗi em, đừng chờ, anh xin vĩnh biệt !
Sơn Ca Linh (Tháng 4/2017)



































 




1. MỞ TRÍ SOI LÒNG

“Chúa Giêsu giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh” (Lc 24,27)
Hai môn đệ Emmau lê bước
Trở về làng mộng ước vỡ tan
Thầy chưa thiết lập ngai vàng
Khổ hình thập giá kinh hoàng treo thân
 
Chúa Phục Sinh tiến gần nhập cuộc
Đường Emmau sánh bước môn sinh
Thổi luồng sinh khí Thánh Linh
Ân cần giải thích Thánh Kinh về Ngài
 
Chúa mở trí soi lòng môn đệ
Hiểu chính Ngài phải chịu khổ đau
Phục Sinh sống mới khởi đầu
Đó là kế hoạch nhiệm mầu Ý Cha
 
Tâm hồn họ mở ra, bừng cháy
Lửa niềm tin cuộn chảy toàn thân
Lời thiêng thấm nhập chữa lành
Khổ đauThánh giá biến thành vinh quang
 
Lời Sách Thánh liên quan đến Chúa
Thân phận Người từ thủa ban sơ
Emmau Chúa cứ giả vờ
Muốn đi xa nữa để chờ đợi con
 
Chúa chờ con mở lòng khao khát
Mở trí con đón nhận Phúc Âm
Lắng nghe tiếng Chúa âm thầm
Thương con giải thích nâng tầm trí khôn
 
Nơi quán trọ Chúa còn Bẻ Bánh
Môn đệ Ngài lãnh nhận, trao ban
Lời Ngài,Thánh Thể kho tàng
Dưỡng nuôi hồn xác, thiên đàng phúc vinh.
Nt. Bích Ngọc


 


2. BỪNG SÁNG NIỀM TIN


“Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người” (Lc 24, 31)
Hai môn đệ Em-mau ủ rũ
Nỗi kinh hoàng án tử Giêsu
Trùm lên tâm trí mịt mù
Mộng vàng theo Chúa kể như hão huyền
 
Người đến gần hàn huyên bầu bạn
Lời Kinh Thánh bừng sáng niềm tin
Con Người phải chịu đóng đinh
Mới vào trong cõi quang vinh của Người
 
Chúa cho thấy chân trời hy vọng
Điều thẳm sâu họ vẫn chờ mong
Giêsu bến đỗ đợi trông
Xin Người hiện diện suốt trong cuộc đời
 
Người sánh bước ban Lời dạy dỗ
Dẫn vào đường cứu độ yêu thương
Em-mau một cuộc hành hương
Gai chông sỏi đá cuối đường Phục sinh
 
Người bẻ bánh tỏ mình môn đệ
Sáng bừng lên Thánh Thể Tình Yêu
Tuôn tràn sức sống huyền siêu
Bên người tín hữu cô liêu dặm trường
 
Người biến mất khôn lường bí nhiệm
Khi họ vừa thấy Chúa Phục Sinh
Gọi lòng nhân thế vững tin
Vượt qua chứng cứ hữu hình giác quan
 
Đường lữ thứ gian nan tăm tối
Thánh Kinh Người dẫn lối con đi
Thân Mình Thánh Thể diệu kỳ
Hiến trao nhân loại chỉ vì tình yêu.
Nt. Bích Ngọc
 
3. MỘT NIỀM TIN KÍNH SẮT SON
“Đức Giêsu bảo Tôma:“Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy.  đừng cứng lòng nữa nhưng hãy
tin”(Ga 20, 27b)
Mất phương hướng đau buồn sợ hãi
Các Tông đồ tụ lại một nơi
Bất ngờ Chúa đến chiếu ngời
Cho xem thương tích ban lời Bình An
 
Tám ngày sau hiện ra lần nữa
Bảo Tôma hãy xích vào trong
Đưa tay xỏ tận nương long
Thôi đừng cố chấp cứng lòng cậy tin
 
Nhìn thấy Chúa Phục Sinh vinh hiển
Biểu lộ lòng Thương Xót bao la
Tôma phủ phục vỡ òa
Con tim trăm mảnh Chúa tha lỗi lầm
 
Bật thành tiếng tâm thành yêu Chúa
“Lạy Chúa con, Thiên Chúa của con!”
Đức Tin soi chiếu tâm hồn
Ông tuyên xưng Chúa càn khôn nhiệm mầu
 
Chúa vẫn bắc nhịp cầu gặp gỡ
Với từng người hoa nở vườn thiêng
ĐứcTin câu chuyện rất riêng
Món quà Cứu Độ diệu huyền Chúa ban
 
Dẫu không chạm đến sườn của Chúa
Cũng không thấy thương tích tận nơi
Nhưng nhờ Kinh Thánh chiếu soi
Con Tin Người đã rạng ngời Phục Sinh
 
Cùng Tôma sấp mình kính mến
Tuyên xưng Ngài, Thiên Chúa của con,
Một niềm Tin Kính sắt son
Chúa nay thực đã khải hoàn Phục Sinh
Nt. Bích Ngọc

4. THẤY VÀ TIN


“Ông đã thấy và đã tin”
(Ga 20,8b).
 
Maria trở về hốt hoảng
Người ta đem xác Chúa đi rồi
Chỉ còn mộ trống mà thôi
Hai người môn đệ bồi hồi đến nơi
 
Gio-an thấy nấm mồ trống rỗng
Và những băng vải liệm tinh tươm
Thầy không còn đó lạ thường
Ông tin dấu chỉ tình thương Chúa làm
 
Ông đã nghiệm đúng theo lời Chúa
Thấy và tin gắn kếtvớinhau
Cha ban sự sống nhiệm mầu
Cho ai được thấy và tin Con Ngài
 
Gio-an đã vững tin lời Chúa
Người từ trong cõi chết phục sinh
Con đâycũng thấy và tin
Nhận ra chính Đấng Phục Sinh trong đời
 
Con đã thấy khắp nơi nhân chứng
Sống niềm vui Con Chúa Phục sinh
Kiên trung tỏ hết chân tình
Tha nhân phục vụ quên mình vì yêu
 
Con tin nhận Vương triều của Chúa
Giáo Hội Người Nhiệm Thể vinh quang
Thông phần sống lại khải hoàn
Hưởng nguồn hạnh phúc cao sang Nước Trời
 
Tin kính Chúa bao người chỗi dậy
Sau những lần thất bại đắng cay
Phục Sinh sức sống tràn đầy
Ra đi loan báo tỏ bày Đức tin
Nt. Bích Ngọc






































































































































































Mã số: 17-095
     
 

Mưa bay lất phất. Nhà xứ bỗng dưng rộn ràng đến lạ thường. Bà con giáo dân đến đón hai vị khách đặc biệt từ thành phố: Cha sở mới nhận nhiệm sở ở đây, và một chàng thanh niên trẻ với vóc dáng thư sinh đang xách balô tiến vào, trong những tràng pháo tay của bà con giáo dân.
Ông trưởng hội đồng mục vụ giáo xứ chậm chậm, cúi mình bắt tay cha sở, và nhìn chàng thanh niên đi cùng cha, ngỏ ý hỏi không biết đây là ai.
- Đây là thầy Phúc, từ Chủng viện, về giúp mục vụ giáo xứ với cha.
- Dạ ! Chào thầy.
Người đàn ông đứng tuổi đang dần cúi mình bắt tay thì thầy Phúc ngăn lại.
- Con không dám.
* * *
Hai cha con về giáo xứ cũng đã tròn được một tháng. Không khí ở vùng quê này làm cho cha sở khỏe lên trông thấy, sau mấy tháng chịu chứng bệnh lao phổi. Thầy Phúc là người thành phố, được về xứ quê là một trải nghiệm thú vị trong chương trình thực tập mục vụ của mình.
- Con mời cha đi ăn sáng!- Thầy Phúc tò tò đứng sau cha nói lớn.
- Đợi mình xíu, tưới mấy chậu lan này chút.- Cha quay sang mỉm cười nói với ông thầy xứ trẻ trung của mình.
Bữa ăn sáng đạm bạc của hai cha con, chỉ với hai gói mì tôm kèm một mớ rau càng cua mà bà Thủy hàng xóm mới đem cho. Tiếng chó sủa bỗng vang xa rồi nhỏ dần, mấy bà đi chợ về lúc nào cũng ồn ào khiến mấy con chó nhà xứ sủa inh ỏi cả lên. Cha sở tằng hắng giọng làm tụi nó chạy trốn mất tiêu.
- Con muốn đưa mấy em lớp giáo lý của con đi lên Nha Trang tắm biển, chơi hai ngày rồi về được không cha?- Thầy Phúc ngập ngừng hỏi.
- Thế thì tốt quá, nhớ chở mấy em thăm Chủng viện và Tòa Giám mục cho tụi nhỏ cảm thức về Giáo hội!- Cha sở nét mặt tươi cười đáp.
Thầy Phúc như mở cờ trong bụng khi cha sở đồng ý. Đây là lần đầu tiên chàng trai trẻ thành phố, vừa học xong triết hai, ra thực tập mục vụ. Bao hy vọng, chương trình mà anh muốn cho tụi nhỏ ở miền quê này.
Buổi tối ở miền quê đìu hiu, chỉ có tiếng cóc nhái, ễnh ương, tiếng hò hét của bọn nhóc trong xóm nhà thờ. Phúc ngồi nhớ về những tháng năm sinh viên, đêm nào cũng lê lết 1 đến 2 giờ sáng mới về nhà. Phúc cũng tán tỉnh các cô gái và cũng có một người bị đổ gục trước vẻ đẹp của chàng. Dịp Valentine năm ấy, Phúc cũng dẫn cô bạn gái về nhà ăn cơm, để nàng làm quen với gia đình mình. Cũng hôm ấy, chàng chạy ngang qua Đại Chủng viện Sao Biển. Không rõ trong đấy là cái “trại” gì mà chỉ toàn đàn ông thôi. Dường như là định mệnh của Tạo Hóa sắp đặt, mà hơn một năm sau chàng trai trẻ Phúc năm ấy xin nhập chủng sinh đoàn rồi trở thành anh chủng sinh của giáo phận.
- Thầy!- Tiếng chào của đám nhóc làm dòng hồi ức về quá khứ của Phúc trôi dạt.
- Có gì vui hả thầy? Hay thầy nhớ người yêu cũ hả?- Thiệt tình đám nhóc thời này ghê gớm thật.
- Có tin vui. Tuần sau tụi em sẽ đi với anh về Nha Trang chơi!-  Chưa kịp dứt lời, cả đám nhóc hò hét, ôm ông thầy của tụi nó hôn lấy hôn để, như thể là tụi nó lần đầu tiên được điểm 10 vậy.
Có bóng dáng một đứa con trai đứng đấy lặng lẽ, cúi đầu chẳng dám lại gần Phúc. Anh nhận ra sự khác biệt ở đây. Nhìn cách ăn mặc của thằng nhóc, dường như là người thuộc gia đình giàu có, khác hẳn với mấy đứa học lớp giáo lý của anh, lem nhem nhơ nhuốc của ruộng đồng. Phúc tiến lại gần thằng nhóc.
- Chào em! Em tên là gì?
- Em tên Hùng.
- Hùng có muốn đi chung với các bạn về Nha Trang không?
Không gian bỗng dưng im lặng.
Mấy đứa nhóc phía sau lưng anh bắt đầu xì xào. Có đứa thì thầm vào tai anh: “Nó là người Tin Lành đó thầy. Không phải người mình đâu”. Phúc xoa đầu đứa nhỏ vừa nói: “Không sao cả, ai cũng con cái Thiên Chúa mà”.
- Em sợ bố mẹ em không đồng ý đâu ạ! - Hùng ấp úng nói.
- Không sao cả, anh sẽ đến nhà xin phép cho em.
Phúc làm thật. Anh đến nhà xin phép cho Hùng được đi chơi Nha Trang với lớp giáo lý của anh. Bố mẹ Hùng lúc đấy cũng ngập ngừng, sau lại đồng ý cho thầy Phúc dẫn em nó đi, với một điều kiện phải quản Hùng cho chặt vì “nó là đứa cháu độc tôn của dòng họ”. Bố Hùng quả quyết như thế.
* * *
Xe vừa đến khu vực quảng trường Nha Trang. Đám nhóc lao nhao hết cả lên. Lần đầu tiên từ quê đi lên thành phố còn được tắm biển, đứa nào cũng thích cả. Lúc ấy đã 10h sáng, cả đám nhóc đòi nhảy xuống biển liền. Thầy Phúc can ngăn:
- Các em phải ngồi nghỉ một chút đã!
- Không chịu đâu thầy ơi! Cho tụi con tắm đi mà. Thầy dễ thương nhất quả đất mà.
Phúc nhoẻn cười với lũ nhóc và gật đầu đồng ý. Thật không tài nào ngăn được mấy ông bà tướng nhỏ này. Ùa nhau xuống biển, chúng í ới gọi nhau. Đứa này kéo đứa kia, mấy đứa con gái thì sợ nên chỉ rón rén chạm xuống xíu rồi đứng đấy xem bọn con trai thể hiện khả năng bơi lội của mình. Tắm biển thỏa thuê, bọn nhóc hùa nhau chơi kéo co.
Hơn 12h trưa, Phúc thổi còi tập trung. Mấy đứa nhóc ì ạch lên bờ. Phúc bắt đầu kiểm tra quân số. Đếm tới đếm lui, vẫn thiếu một đứa. Mồ hôi bắt đầu lăn trên trán Phúc. Đếm thêm lượt nữa, Phúc linh cảm điều chẳng lành.
Hùng mất tích.
Phúc lập tức gọi cả đám thiếu nhi lên xe hết, còn mình thì chạy đi gọi cứu hộ để giúp tìm kiếm. Vừa tìm vừa cầu nguyện. Ngồi được mười lăm phút mấy đứa trẻ nóng nực, chúng khóc la inh ỏi. Phúc đành cho đám thiếu nhi về Tòa Giám Mục ăn cơm trưa và nghỉ ngơi, còn mình thì cùng các anh chị giáo lý viên và nhân viên cứu hộ tìm Hùng.
Ba tiếng đồng hồ, hai chiếc cano quần tới quần lui khu vực biển ở quảng trường. Dõi theo hai chiếc cano, lòng Phúc như quặn thắt. Mong là đừng có chuyện gì xảy ra, lỡ như có chuyện gì…
Một lá cờ hiệu được phất lên. Chiếc cano số 2 phát tín hiệu cờ. Phúc nhìn về hướng đó. Anh lặng người. Anh lặng người nhìn đứa trẻ bụ bẫm mới mấy tiếng trước còn cười giỡn trên xe, giờ chỉ còn là một thân xác bất động. Phúc nhận Hùng từ tay của các anh đội cứu hộ biển. Nước mắt anh không thể ngăn lại được, thứ mà giờ đây là thứ anh chứa chất nhiều nhất. Phúc thì thầm vào tai Hùng: “Anh đưa em về nhà”.
Chiếc xe taxi chạy hơn 120km, đưa hai người trở về nhà thờ xứ.
Điều khó khăn nhất là làm sao ăn nói với gia đình người ta. Xe vừa vào cổng nhà thờ thì linh tính của người cha người mẹ mách bảo có chuyện chẳng lành. Mọi người đều chạy đến tập trung ở nhà thờ. Vừa nhìn thấy xác Hùng được Phúc bồng trên tay, bà mẹ trẻ ào tới òa khóc. Tiếng khóc của người mẹ mất con vang cả một góc trời. Người cha giận dữ, cầm gậy gộc vào đánh Phúc theo đúng luật giang hồ, cách mà nhiều năm trước vì nó mà ông đã từng nếm mùi tù tội. Các bà đạo đức lo sợ nên kéo Phúc vào trong nhà xứ, mấy anh thanh niên thì ôm lấy người đàn ông đang giận dữ kia.
Giữa cái cảnh hỗn loạn, rối ren ấy. Cha sở trong nhà xứ bước ra và tiến đến trước gia đình họ. Cha quỳ gối xuống: “Chúng tôi xin lỗi anh chị. Xin anh chị tha thứ cho chúng tôi !”.
Tha thứ không dành cho người khác mà dành cho chính bạn. Cha sở khóc, thầy Phúc khóc, ba mẹ Hùng lặng người cũng không ngăn được những dòng cảm xúc tột đột đang giày xé trái tim họ. Không ai bảo ai mà im lặng nhìn Hùng đang nằm bất động. Chắc Hùng giờ cũng không muốn mọi người xâu xé nhau vì mình.
Trời bỗng dưng mưa lất phất bay…
* * *
Mưa không chỉ là thước đo giữa đất và trời mà còn là để người ta soi lại chính mình sau bao biến cố cuộc đời.
5 năm trôi qua… Anh thầy Phúc năm nào đã là tân linh mục. Cha Phúc làm một điều đặc biệt mà trước giờ chưa có tiền lệ. Ngài không cử hành thánh lễ mở tay ở nhà thờ xứ mẹ quê hương, mà lại cử hành thánh lễ đầu tiên trong đời linh mục tại nhà thờ xứ năm nào.
- Hôm nay Giáo Hội đón nhận thêm hai tín hữu được ơn trở lại.- Cha Phúc nhìn về bố mẹ Hùng, cha Phúc mỉm cười hạnh phúc.
Bố mẹ Hùng, sau biến cố năm nào bỗng thay đổi. Vết thương mất mát rồi cũng vơi dần. Vốn dĩ là gia đình gần nhà thờ, giờ cô chú lại năng lui tới với cha sở hơn. Ngồi nói dăm ba câu chuyện để vơi bớt nỗi nhớ Hùng và tránh né cái cảnh nhà hiu quạnh.
Đột nhiên một ngày, cô chú muốn trở lại với gia đình giáo hội Công giáo như chiên con bao năm rời xa. Cha sở vui khôn xiết tả, ngài nói: “Đợi thầy Phúc về! Phải đợi cho đến ngày thầy Phúc lên linh mục”. Nhưng rồi cha sở không đợi được, người đã theo ngả đường cái chết mà bỏ mọi người đi.
- Con cũng cầu nguyện cho linh hồn Gioan Baotixita nhân ngày lễ giỗ.- Cha Phúc rơi lệ nói.
Trời lạnh và những hạt mưa kéo dài báo hiệu tiết trời đang vào mùa mưa.
Được tạo bởi Blogger.